CẢM NGHĨ VỀ MÁI TRƯỜNG THÂN YÊU ❤️️15 BÀI VĂN HAY NHẤT

  -  
1Cảm nghĩ về về mái ngôi trường – bài số 12Cảm suy nghĩ về mái ngôi trường – bài số 23Cảm suy nghĩ về mái ngôi trường – bài số 34Cảm nghĩ về về mái trường – bài bác số 4

Với cuộc đời mỗi người, quãng đời học sinh là tuyệt vời, trong sáng và đẹp đẽ nhất. Quãng thời gian quý báu ấy của bọn họ gắn bó cùng với biết bao ngôi trường yêu dấu. Có người yêu ngôi trường tiểu học, có bạn lại ghi nhớ mái ngôi trường mầm non. Tuy vậy với tôi, rộng tất cả, tôi yêu tuyệt nhất mái trường trung học cơ sở – chỗ tôi sẽ học – dễ dàng bởi thiết yếu nơi đây tôi đã và đang giữ giàng được nhiều cảm giác thiêng liêng nhất.

Bạn đang xem: Cảm nghĩ về mái trường thân yêu ❤️️15 bài văn hay nhất


Ngôi ngôi trường của tôi là một trong ngôi ngôi trường mới, khang trang và đẹp đẽ với đều dãy nhà cao tầng liền kề được sơn màu vàng, được lợp mái tôn đỏ tươi. Từng phòng học tập lúc nào cũng vang lên lời giảng bài thân yêu của thầy cô, tiếng tuyên bố dõng dạc giỏi tiếng cười cợt nói hồn nhiên, vô tư, trong sáng của những bạn làm việc sinh. Sảnh trường rộng rãi, thông thoáng nhờ đa số hàng cây xanh rì xào xạc lá và hồ hết cơn gió nhè nhẹ. Đây thiệt là chỗ lí tưởng shop chúng tôi chơi đùa.

Tôi yêu lắm sân trường này. Mỗi khoảng tầm đất, mỗi cái ghế đá gần như in dấu đầy đủ kỉ niệm của tớ về rất nhiều lần tới trường hay đùa giỡn cùng bạn bè hay cũng có thể là gần như buổi dọn dọn dẹp vất vả mà vui không nhắc xiết. Cây vẫn đứng đó, lá vẫn reo vui như ngày tôi vào lớp sáu, tưởng ngàng nhìn khoảng chừng sân đẹp đẽ – thứ gia tài quý báu mà bước đầu từ khoảng đó tôi cũng rất được “chia phần”!. Vâng, đầy đủ thứ vẫn vẹn nguyện chỉ có công ty chúng tôi là đang lớn lên. Thấm thoắt hơn một năm đã trôi qua, giờ đồng hồ tôi sẽ là học sinh lớp bảy. Thời gian ơi, xin hãy xong xuôi trôi nhằm tôi mãi là cô học sinh trung học các đại lý để tôi được sinh sống mãi dưới mái ngôi trường này!

Và nơi đây cũng lưu giữ lại bao kỉ niệm đẹp đẽ về những người thầy cô, những thằng bạn bè nhưng mà tôi yêu thương quý. Thầy cô của tôi luôn êm ả mà nghiêm khắc, tận tâm truyền lại mang đến tôi bao bài học quý giá. Với tôi, thầy cô giống như những người cha, người người mẹ thứ hai dạy dỗ dỗ shop chúng tôi thành người. Những người dân bạn lại là đầy đủ người sát cánh tuyệt vời luôn đồng hành bên tôi trên con phố học tập. Tất cả là những người dân anh, bạn chị, bạn em thân thiết và đính thêm bó với nhau vào một đại gia đình rộng lớn. Từng khi gian khổ hay thất vọng, chỉ việc nghĩ tới góc nhìn trìu mến của thầy cô, thú vui hồn nhiên của người tiêu dùng bè, tôi lại thấy lòng như êm ấm hơn. Và tôi gọi rằng, tuy không nói ra nhưng các bạn của tôi mọi fan cũng cùng chung xem xét ấy.

Ngôi ngôi trường còn ghi dấu chẳng thể nào phai trong tôi bởi những ngày kỉ niệm tưng bừng, rộn ràng tấp nập ; hồ hết buổi liên hoan vui vẻ, ồn ào. Ngày khai trường, đầu năm Trung thu, ngày hai mươi mon mười một… đầy đủ ngày tháng tuyệt đối lần lượt trôi đi giữ lại trong tôi bao nuôi tiếc nuối về hôm qua và hy vọng về gần như ngày phía trước. Tôi bỗng dưng cảm thấy lòng bi thảm man mác. Chỉ từ hai năm nữa là tôi sẽ phải rời xa mái ngôi trường này. Tôi sẽ lại học ở phần đa ngôi ngôi trường mới, có những thầy cô bằng hữu mới… liệu hầu như tháng ngày xinh tươi có được kéo dãn dài lâu?

Có nhạc sĩ nào vẫn viết: “Tuổi thơ như áng mây, rồi đang mãi bay về cuối trời. Thời gian xoá phần đông kỉ niệm dấu yêu”. Vậy thì tôi mong có thể gửi lòng mình vào vị trí cuối trời ấy nhằm mãi được sống mặt mái trường trung học phổ thông thân yêu của mình.


Thời gian trôi đi, tuổi thơ trôi đi tựa như các làn sóng rập ràng ra khơi tất yêu trở lại. Nhưng gồm một sản phẩm mãi sinh hoạt lại cùng tôi, đó đó là hình láng mái trường cấp ba yêu dấu.

Cảm nghĩ về mái ngôi trường – bài bác số 2

Ánh nắng và nóng mùa thu dịu dàng êm ả tràn về trong không khí hòa cùng phiên bản nhạc trong nụ cười của các cô cậu học tập trò. Năm học ấy cho với tôi vào một cảm giác ngạc nhiên đến nặng nề tả. Chắc rằng xuất phát từ giờ lòng của một cô học tập trò nhỏ dại bất đầu phi vào lớp sáu, lao vào ngôi ngôi trường mới.

Lần thứ nhất bước vào ngôi ngôi trường này, trong đôi mắt tôi cái gì rồi cũng lạ lắm. Từ gốc bang cho đến những lớp học dãy nhà, vớ cả tạo nên một cảm xúc than quen nhưng lại cũng không hề thua kém phần mới lạ. Thân thuộc ở địa điểm nó thức dậy bao kỷ niệm thời hoa học trò, thời mà tôi thứ 1 được lao vào mái ngôi trường tiểu học thân thương. Mớ lạ và độc đáo ở địa điểm nó là ngôi ngôi trường trung học cơ sở với bề dày thành tích, khiếp sợ ở chỗ nơi đây không có những người chúng ta ngày làm sao còn chơi đùa dưới tán bàng mát cùng tôi, không còn được nghe lời chỉ dạy dỗ tận tình mang lại tôi và đám bạn nhỏ những lời văn hay, câu hỏi khó, những bài học kinh nghiệm làm tín đồ đầy ngã ích, không thể được nghe tiếng bác trống vang lên đều đều thân thương bên dưới mái trường đái học. Hiện thời dù sẽ xa mái ngôi trường ấy nhưng lại tôi tin chắc hẳn rằng rồi đây cũng sẽ có phần lớn thầy cô yêu quý học trò, giảng mang lại tôi và những người bạn mới quen nghe đều điều lý thú và rồi tôi và những người dân bạn ấy vẫn cùng vui chơi dưới tán phượng hồng, cùng xây dựng những mong mơ, hoài bão, cùng nhau học tập cùng rèn luyện nhằm tích góp thêm cho mình hồ hết kinh nghiệm, những kiến thức và kỹ năng báu để sau này bước ra với nạm giới phía bên ngoài đầy gần như khó khăn, thứ mà tôi mang theo là loài kiến thức. Là niềm hy vọng, là tham vọng mà thầy cô, ba chị em và bạn bè đã cho tôi.

Đóa hoa cúc tiến thưởng đương nở, cơn gió bấc thu chợt về trong không khí mang theo bao dự định, mong ước, tôi bỗng dưng nhớ mang lại lời cô:

“Học đi em

Học đi mà lưu giữ mãi

Quê mùi hương ta một dải

Từ mũi Cà Mau đến địa đầu Móng Cái…”

Cảm nghĩ về mái trường – bài số 3

Với cuộc đời mỗi nhỏ người, quãng đời học sinh đều hay vời, trong sáng và xinh tươi nhất. Quãng đời quý giá ấy của họ gắn bó cùng với biết bao ngôi ngôi trường yêu dấu. Có người thì yêu ngôi ngôi trường trung học, có tín đồ lại lưu giữ mái trường mầm non. Nhưng với tôi, hơn tất cả, tôi yêu duy nhất mái ngôi trường Tiểu học tập Hùng Vương– khu vực tôi sẽ học – đơn giản và dễ dàng bởi bao gồm nơi trên đây tôi đã cùng đang giữ gìn được nhiều cảm giác thiêng liêng nhất.

Ngôi trường của tôi là một ngôi trường mới, khang trang và xinh tươi với các dãy nhà cao tầng liền kề được sơn color vàng, được lợp mái tôn đỏ tươi. Từng phòng học lúc nào thì cũng vang lên lời giảng đon đả của thầy cô, tiếng phát biểu dõng dạc trước lớp tuyệt tiếng cười cợt nói hồn nhiên, trong sáng của những bạn học sinh. Sân trường rộng thoải mái thoáng đuối nhờ rất nhiều hàng cây xanh biếc xào xạc lá và các cơn gió nhè nhẹ. Đây thiệt là địa điểm lí tưởng cho shop chúng tôi chơi đùa.

Xem thêm: Khái Niệm Và Mục Đích Nhân Giống Thuần Chủng Là Gì, Nhân Giống Thuần Chủng Nhằm Mục Đích Gì


Tôi yêu lắm rân ngôi trường này. Mỗi khoảng chừng đất, mỗi cái ghế đá mọi in dấu số đông kỉ niệm đẹp của tớ về hầu hết lần tới trường hay chơi đùa cùng các bạn bè. Cây vẫn đứng đó, lá vẫn reo mừng như ngày tôi vào lớp Một, tưởng ngàng nhìn khoảng tầm sân đẹp đẽ. Vâng, các thứ vẫn tốt nhất chỉ có cửa hàng chúng tôi là đang lớn lên. Thấm thoắt hơn tư năm đã trôi qua, giờ đồng hồ tôi là học viên lớp năm….Thời gian ơi, xin hãy hoàn thành trôi nhằm tôi mãi là cô học sinh Tiểu học, nhằm tôi được sống mãi bên dưới mái ngôi trường này!

Và nơi đây cũng lưu duy trì bao kỉ niệm đẹp đẽ về những người dân thầy cô, những anh em mà tôi yêu thương quý. Thầy cô của tôi luôn dịu dàng êm ả mà nghiêm khắc, nhiệt liệt truyền lại cho shop chúng tôi những bài học bổ ích. Với tôi, thầy cô tựa như các người cha, người người mẹ thứ hai dạy dỗ công ty chúng tôi thành người.

Những người các bạn lại là phần lớn người sát cánh tuyệt vời, luôn sát cánh đồng hành bên tôi trên tuyến phố học tập. Toàn bộ là những người dân anh, bạn chị, tín đồ em thân thương và gắn bó cùng với nhau vào một đại gia đình rộng lớn. Mỗi khi đau khổ hay thất vọng, chỉ việc nghĩ đến ánh mắt trìu thích của thầy cô xuất xắc là những thú vui của anh em tôi lại thấy lòng mình ấm cúng hơn.

Ngôi trường còn ghi dấu không thể nào phai trong tôi bởi vì những ngày kỉ niệm tưng bừng, rộn rã. Ngày khai trường, ngày nhì mươi tháng mười một….những ngày tháng tuyệt đối ấy thứu tự trôi đi còn lại trong tôi gần như nuối tiếc. Chỉ với hai tháng nữa là tôi sẽ đề nghị rời xa mái ngôi trường này. Tôi sẽ lại học hồ hết ngôi trường mới, có những thầy cô đồng đội mới… liệu gần như tháng ngày xinh tươi kéo lâu năm được bao lâu?

Thời gian trôi đi tựa như những làn sống bập bềnh ra khơi không trở lại. Nhưng có một trang bị mãi mãi ở lại cùng tôi, đó đó là hình láng mái trường Tiểu học tập Hùng Vương thích yêu.

Cảm nghĩ về về mái trường – bài số 4

Bước đi trên sân trường đầy nắng, thả suy xét của mình cất cánh theo gió, tôi đang quan sát lại toàn bộ những hình hình ảnh dù là nhỏ dại nhất về ngôi trường. Từng lớp học, từng góc sảnh đầy ắp phần đông kỉ niệm, kí ức về thầy là ngày đầu tiên tôi bước đi vào trường cấp ba đang ùa về với tôi.

“Ai nâng cánh ước mơ cho em

Là thầy cô ko quản ngày đêm

Ai dạy bảo chúng em nên người

Là thầy cô em ghi lưu giữ suốt đời!”

Mỗi khi nghe tới những lời thơ phiêu này, tôi lại nhớ đến những người cô giáo- những người dân lái đò đưa nạm hệ trẻ cập bờ bờ tương lai.

Giờ đây, khi đang là học sinh lớp 7, nhưng lại tôi vẫn quan trọng nào quên được đầy đủ kí ức của mình. Quên sao được hầu như lúc chập chững bước đi theo bà bầu đến trường mẫu mã giáo, được cô thân mật dắt tay vào lớp. Ở đó, tôi đã có dạy không ít bài hát hay như: nhỏ cò bé bỏng bé, anh chị em thương nhau; con cháu yêu bà; cô và mẹ… để rồi về bên vẫn ghi nhớ những bài hát đó, tôi ca lại, tuy giọng vẫn còn đấy ngọng líu ngọng lo nhưng trên khuôn mặt bố mẹ vẫn từ hào về tôi lắm. Và lớn hơn chút nữa, khi tôi cắp sách cho tới trường, quên sao được đa số nét chữ, những con số được cô dạy từng tý một. Quên sao được những buổi sáng mùa đông, song bàn tay nhỏ dại xíu của tớ không viêt sđược, thì cô cũng hướng dẫn tôi khởi động mang lại tay mượt và ấm hơn làm cho viết rất đẹp hơn. Quên sao được, đa số nét chữ hất lên, hất xuống, nét sổ thẳng, những bài chính tả, bài xích văn hay… cũng rất được cô hướng dẫn tân tình. Rồi đến các phép toán, những vấn đề hay, khó, Toán tuổi thơ vẫn chính là thầy dạy chúng tôi. Bây chừ kí ức về ngày đầu tiên tôi bước vào trường với từng nào sự lo lắng, không quen chợt tan phát triển thành khi thầy đón tôi với thú vui hiền hòa và nóng áp. Có thể nói hình hình ảnh thầy giáo đang in đậm trong tim tôi. Nhưng một trong những người thầy giáo đó, thầy giáo giữ lại trong tôi nhiều tuyệt vời nhất vẫn luôn là người thầy dạy dỗ tôi hai năm cấp 2 này.


Bước đi trên sân trường đầy nắng, thả cân nhắc của mình cất cánh theo gió, tôi đang nhìn lại tất cả những hình hình ảnh dù là nhỏ dại nhất về ngôi trường. Từng lớp học, từng góc sảnh đầy ắp phần đa kỉ niệm, kí ức về thầy là ngày đầu tiên tôi bước đi vào trường cấp ba đang ùa về với tôi. Ngày hôm đó, bao nhiêu lo lắng, không quen chợt tan đổi thay hết khi thầy đón tôi với thú vui hiền hòa và nóng áp. Mời chỉ có một năm học trải qua thôi nhưng mà tôi đã được thầy dạy dỗ biết bao điều, không chỉ là giản đối chọi là những bài học trên trang sách quỷn vở mà còn là những lẽ sống, tình thương, phương pháp đối nhân xử thế. Thầy đã cho shop chúng tôi nghe mọi câu chuyện sự thật để rồi từ đó cô dạy cho tôi và các bạn những lẽ sinh sống cơ bản, tính liên kết trong một đồng minh và này cũng là hành trnag cho shop chúng tôi bước vào cuộc sống đời thường này, và không biết từ bao giờ, tôi đang yêu môn văn hơn qua những bài bác giảng của thầy, không hề là các tiết học tập nhàm chán, những câu chữ, câu văn dài cái mà đang trở thành những lời giỏi ý rất đẹp in sâu trong lòng trí tôi.

Lai gần một năm học trôi qua với phần lớn sự thay đổi nhưng lòng yêu nghề với yêu trò vẫn vẹn nguyên địa điểm thầy. Chắc rằng mai này, tôi đang nhớ mãi về một thời cấp nhị với các kí ức cực kỳ đẹp bên bạn và bên cô. Trong khi những sự quan tâm, hồ hết cử chỉ ân cần, tình yêu thương của cô sẽ mãi mãi ghi dấu ấn trong trái tim mọi học trò nhỏ dại dù thời gian có đi qua.

Xem thêm: Dàn Ý Đóng Vai Anh Thanh Niên Kể Lại Truyện Lặng Lẽ Sa Pa Hay Nhất

Tiếng trống ngôi trường vang lên gửi tôi ra khỏi dòng suy nghĩ, tôi cấp tốc chân lao vào lớp cùng tôi đã thấy cô vào hình hình ảnh quen thuộc trong suốt tháng ngày qua. Thầy đang chú ý lật giở từng trang giáo án để sẵn sàng bài giảng cho chúng tôi. Một dòng cảm hứng chợt trào dâng trong lòng, một lời tri ân, một sự kính trọng cùng một tình thân là tất cả những gì tôi muốn dành khuyến mãi ngay cô.

Rồi mai phía trên trên cái sông trí thức ấy, thầy sẽ mãi là người lái đò đưa phần nhiều thế hệ học viên đến với bến bờ tri thức. Nhưng phi thuyền không chỉ mang kỹ năng và kiến thức mà nhỏ đong đầy ngọt ngào và những ước mơ cháy bỏng: