Cô độc và cô đơn

  -  

Ngôn ngữ trên mạng thường xuất xắc nói “cô độc, cô đơn, rét lẽo” đi phổ biến với nhau, nhưng thực ra những từ này còn có sự khác biệt khá lớn. Trong các đó, “cô độc” là một cảnh giới rất cao cạnh tranh ai phát âm được.

Bạn đang xem: Cô độc và cô đơn


*
Cô đơn làm fan ta sợ hãi hãi, còn cô độc khiến người ta bạo gan mẽ.

“Cô độc” – “孤獨”

Có fan đã phân tích và lý giải rằng: nhì chữ “Cô độc” – “孤獨” này nếu bóc ra, có trẻ con (子 – Tử, trẻ con em), gồm trái cây (瓜 – Qua – trái dưa), bao gồm thú thiết bị (⺨- Khuyển – chó), tất cả ruồi muỗi (虫 – Trùng – côn trùng), đủ để bày ra một con hẻm vào đêm tối mùa hè, đầy đủ hương vị cuộc sống. Tuy nhiên nếu tất cả những thứ đó đều không tương quan gì mang lại bạn, thì có nghĩa là bạn cô độc.

Franz Kafka, tác giả của truyện ngắn khét tiếng “Die Verwandlung” (Hóa thân), khi đi làm việc ông là 1 nhân viên của người tiêu dùng bảo hiểm, sau giờ có tác dụng thì thường mang trong mình 1 hộp cơm mang lại căn phòng nhỏ nhất nằm ở vị trí phía cuối ngõ hẻm rồi viết các tác phẩm của mình, ông trường đoản cú chối giao tiếp với những người, chỉ triệu tập viết và viết cho đến khuya mới về nhà.

Sự cô độc chưa phải là câu hỏi bị ruồng rẫy và bỏ rơi, nhưng là không tồn tại tri kỷ, ko được thấu hiểu. Nhưng bạn cô độc thiệt sự sẽ không còn nói mình cô độc.


Càng cô độc, càng ưu tú

Năm 23 tuổi, Mộc trung ương (một họa sĩ, bên văn lừng danh ở Trung Quốc) được vào làm gia sư tại ngôi trường trung học số 1 ở mặt hàng Châu, đãi ngộ tại đây vô thuộc tốt, lại còn được cấp miễn phí 1 căn nhà lớn, phía đằng sau nhà còn có hồ bơi.

Thế nhưng, cho dù được sinh hoạt trong một môi trường thời thượng như vậy, Mộc trung tâm lại chỉ làm được một năm thì đã ra quyết định đi ẩn dật ở núi Mạc Can. Ông mướn một người mang theo nhì rương sách lớn, sở hữu theo loại mũ thường xuyên đội, dòng túi hay đeo cùng đôi giày thường xỏ, đến ngọn núi yên ổn tĩnh vắng tanh này để triển khai điều không người nào ngờ đến.

Trong tòa nhà lớn hoang phế, ông vẫn dán một lời nói của tè thuyết gia bạn Pháp Gustave Flaubert lên bàn: “Sự rộng lớn của thẩm mỹ và nghệ thuật đủ để chiếm phần cứ một người”. Vào ban ngày khi khía cạnh Trời vừa mọc cũng là lúc ông vừa thức dậy để đọc sách, và đêm mang lại thì ông lại viết đông đảo tác phẩm của mình dưới những ngọn nến. Gió lạnh bên ngoài đập vào cửa ngõ sổ, tuyết bay lất phất, trời giá thấu xương, ông đun nước trộn lẫn một bóc trà, rồi liên tiếp đọc sách.

Mộc chổ chính giữa cô độc, nhưng vì sự cô độc bóc tách biệt với thế giới này mà đa số khoảnh xung khắc đều là sự việc tra tấn của ông đối với bản thân, mọi bước đi đều là sự mày mò chân lý. Từ đó new sáng tác đề xuất vô số tác phẩm lấn sân vào lòng người. 6 năm sau, ông xuống núi cùng với hơn 100 truyện ngắn, đái thuyết, cùng vô số những bức ảnh thủy mặc.


Arthur Schopenhauer, một triết học gia fan Đức nói: “Không bao gồm sự cô độc tương xứng, thì không tồn tại sự yên tâm trong nội tâm”. Đúng vậy, mọi gì một người hoàn toàn có thể thực hiện được trong thời gian họ cô độc, quyết định rằng họ có phải người ưu tú hay không.

Người càng ưu tú, thì càng có chức năng đạt được sự bình thản trong tâm địa hồn. Càng là tín đồ xuất sắc, thì họ càng biết cách tránh tất cả các loại can hệ xã hội không kết quả trong cuộc sống.

Người càng cô độc, chổ chính giữa hồn càng thâm thúy và phong phú

Khi tô Đông trộn bị đày đến Hàng Châu, cuộc sống đời thường của ông rất khó khăn khăn, ông phát hiển thị rằng chất lượng thịt lợn ở hàng Châu rất tốt mà ngân sách chi tiêu lại cực kì rẻ. Chính vì những bạn giàu thì không nạp năng lượng chúng, còn fan nghèo thì lại lừng khừng chế biến như vậy nào. Trong yếu tố hoàn cảnh thiếu thốn nguyên liệu, ông đã nghiên cứu và phân tích và phát hành món “thịt Đông Pha” nổi tiếng.

Xem thêm: Giải Tiếng Anh Unit 4 Lớp 8 Our Past, Tiếng Anh Lớp 8 Unit 4: Our Past

Sau đó, người bạn bè Mã chính Khanh đã giúp ông có được một vài mẫu mã đất hoang. Ông đã tháo dỡ đi mẫu áo của một văn nhân, mặc lên mình bộ quần áo của nông dân, cần mẫn xây đập, đào ao, còn nhờ fan ở quê hương Tứ Xuyên tìm góp ông loài cây trồng, cố gắng rồi ông đã gồm một cánh đồng lúa mì thật lớn. Sau đó, ông xây một cây ước nhỏ, một mái đình nhỏ tuổi ở chính giữa khu đất, để lúc ông nhàn rỗi thì hiểu sách, viết chữ, cùng mời bằng hữu đến uống rượu.


Ông từng gấp đôi được hoàng đế trọng dụng, và cũng gấp đôi bị giữ đày. Sau khoản thời gian Tô Đông trộn trải thấu sự cô độc, ông đã biến cuộc sống thường ngày tầm thường thành một áng thơ ca thú vị. Ông vẫn thốt lên rằng: “Trong nhân gian bao gồm một mùi vị gọi là tao nhã”. Sau đó, ông lại được trọng dụng, được trở về kinh thành đảm nhiệm chức quan lại lớn. Mỗi khi bã hay bế tắc, ông luôn nhớ về phần đa ngày mon cô khác biệt đó, với rồi hầu hết nút thắt trong lòng lại dần dần được gỡ bỏ.

Những mon ngày phong túc và êm đềm, ko thể bồi dưỡng nên một chổ chính giữa trí lạc quan rộng mở hay khả năng chịu đựng gió mưa của đời người. Cơ mà sự trưởng thành đó là phải học tập được bí quyết chung sinh sống với cô độc, chính vì không tất cả gì giỏi hơn sự cô độc nhằm tôi luyện bản thân. Tận thưởng sự cô độc, bạn mới xứng đáng có được tự do.

Cô độc là nhằm sống một cuộc sống tỉnh táo

Vào năm 2012, vương Chú khi đó 49 tuổi vẫn giành phần thưởng Kiến trúc Pritzker, đó là lần trước tiên Giải thưởng phong cách thiết kế Quốc tế lọt vào tay một bạn Trung Quốc, và ông hiểu rõ sâu xa sự cô độc hơn bất cứ ai khác.

Khi còn là một trong đứa trẻ, ông không có bạn bè, yêu cầu thường ở nhà một mình vẽ nguệch ngoạc với rồi ưa thích hội họa. Khi học đại học, ông là “người canh gác” cô độc đáo trong thư viện, nhưng lại chỉ trong hai năm ông đã ngừng việc học tập của mình.


Sau khi tốt nghiệp, vị tình yêu cuồng nhiệt dành cho kiến trúc truyền thống, ông trở nên khác hoàn toàn và khó hiểu trong mắt fan khác. Khi các kiến trúc sư bao bọc trở đề nghị giàu có, thì chỉ bao gồm ông là thao tác làm việc quần quật cả ngày với những công nhân trên công trường xây dựng.

Trong thời gian dài, ông đang sống một cuộc sống đời thường cô độc cùng không được công nhận. Tuy nhiên, cũng bởi vì sự cô độc này, đã khiến cho ông sinh sống một biện pháp tỉnh hãng apple trong thế giới vật chất hỗn độn này, và ở đầu cuối đứng trên đỉnh của phong cách xây dựng hiện đại.

Mọi fan khi có mặt vốn dĩ vẫn cô độc, chỉ là cách mà mỗi người đương đầu với nó khác biệt mà thôi. Khi đương đầu với sự cô độc, bốn Mã Thiên đang phớt lờ tất cả những điều nhạo báng cùng suy ngẫm một mình, chính vì như thế nên bắt đầu viết ra bộ “Sử Ký” vinh quang thiên hạ.

Khi đương đầu với sự cô độc, Diệp Vấn đã bỏ qua toàn bộ những tranh cãi, mà cứ kiên trì một mình tập luyện Vịnh Xuân quyền, từ đó mới tìm hiểu ra điều giỏi diệu thâm nám sâu độc nhất của Vịnh Xuân quyền. Khi đối mặt với sự cô độc, Lý An đã quăng quật qua toàn bộ những lời đồn đại, mà đơn lẻ sáng tạo thành và sau đó đã làm nên các tác phẩm bom tấn như “Ngọa hổ tàng long”.


Trong thắng lợi “Trái tim là một trong thợ săn cô độc” nói rằng: “Con tín đồ càng gọi biết, càng truy mong cao, thì càng cô độc”. Trê tuyến phố đời, tôi thường tốt nghĩ về các lời mà nhà văn Trương tè Nghiên sẽ nói mà lại mắt ngấn lệ: “Sau này không hề ít người hỏi tôi về chổ chính giữa trạng khi 1 mình bước trên tuyến đường vào ban đêm, điều cơ mà tôi vẫn nghĩ không phải là sự cô đối kháng và chiều lâu năm của con đường, cơ mà là đại dương tráng lệ và trang nghiêm và những ngôi sao sáng tỏa sáng trên thai trời”.

Xem thêm: Bài Thơ Bà Má Hậu Giang - Bà Má Hậu Giang, Thơ Tố Hữu

Cô độc và đơn độc không kiểu như nhau: Cô đơn khiến bạn hoảng loạn, còn cô độc lại khiến bạn bạo phổi mẽ. Bởi vì kiên trì với niềm tin trong lòng, sẽ luôn luôn luôn là bộ dạng chân thật nhất và cực tốt của bạn.