Đóng Vai Tấm Kể Lại Cuộc Đời Mình

     

Hôm nay, bầu trời trong xanh, không khí giá lạnh tôi và bệ hạ cùng nhau đi dạo bên hồ ngắm nhìn khung cảnh nhuộm vàng của máu trời mùa thu. Bỗng dưng từ đâu truyền đến tiếng kéo kẹt của form cửi, bước đi tôi cứ cầm cố bị giờ đồng hồ kéo cửi dẫn lối đến một ngôi nhà nhỏ nơi ấy tất cả một bà lão vẫn nhặt chỉ và cạnh bên là cô bé trẻ vẫn kéo cửi. Hình hình ảnh ấy làm tôi chững lại, tim nhói đau, từ bỏ đâu phần đông hình hình ảnh năm ấy lại ùa về.

Tôi thương hiệu là Tấm, phụ thân bảo lúc tôi hình thành đã trắng ngần như phân tử tấm nêm đang đặt tên tôi là Tấm, mong về sau tôi cũng trở nên xinh rất đẹp và bao gồm tâm hồn trắng ngần như phân tử tấm. Bà bầu tôi mất khi tôi còn nhỏ, phụ thân tôi sống vậy được hơn 1 năm thì thân phụ tôi lấy vợ kế. Mẹ kế sinh được một cô phụ nữ đặt tên là Cám. Cám được dì và thân phụ tôi chăm lo và nuông chiều chiều không còn mực. Đến năm tôi mười lăm tuổi, phụ vương tôi vì bệnh trở nặng mà qua đời, từ kia tôi sống cùng dì ghẻ và Cám.




Bạn đang xem: đóng vai tấm kể lại cuộc đời mình

Khi cha còn sông dì ghẻ luôn yêu thương chăm lo tôi như con gai, nhưng sau thời điểm Cám ra đời và phụ vương tôi mất đi, dì không thể đối xử giỏi với tôi như trước đây. Mẹ luôn luôn giao mang đến tôi phần đa phần vấn đề nặng nhọc, vất vả duy nhất còn Cám thì ngày ngày được rong chơi. Từ bỏ sáng mang lại tối, tôi luôn luôn phải bận rộn với quá trình lớn nhỏ tuổi trong đơn vị và bài toán đồng áng như cấy cày, chăn trâu, dã gạo, xay thóc … tôi thậm chí là còn không tồn tại thời gian nhằm rong nghịch như bao đứa trẻ cùng tuổi vào làng. Cám thì luôn được dì bênh vực, bảo vệ, vì cậy núm mẹ, Cám hay mắng mỏ, ra lệnh buộc tôi phải hầu hạ nó. Cả ngày hết ra đồng, lại quanh lẩn quẩn với những công việc trong nhà, tôi không tồn tại lấy một người chúng ta để trung ương sự, để trải nỗi lòng mình, nhiều khi tôi chỉ biết khóc thầm một mình.

*

Hôm đó, lúc tôi đang sẵn sàng dắt châu ra đồng, dì ghẻ liền hotline tôi và bảo: “ sáng ngày hôm nay con với em Cám ra đồng tìm tép, đứa nào bắt được đầy giỏ, ta sẽ thưởng cho mẫu yếm đào”. Nghe dì nói, tôi cực kì háo hức cùng thẩm nhủ đã cố hết sức để đã đạt được phần thưởng mà cô bé nào cũng mơ ước. Tôi cột châu cảnh giác vào chồng, rước giỏ và cùng Cám ra đồng tìm tép như lời dì không nên bảo.

lúc ra mang lại đồng, tôi không nề hà bùn đất, nhơ bẩn vội lội xuống ruộng cần cù mò từng nhỏ tôm con tép một, cơ hội nào mệt quá ngước lên, tôi các thấy Cám vẫn thoải mải hái hoa bắt bước, nhởn nhơ bẩn rong chơi, ngỡ như Cám đang làm ngừng phần việc của mình tôi càng nuốm sức tạo cho nhanh cùng khẩn trương hơn. Lúc mặt trời vẫn lên cao, giỏ của tớ cùng sẽ đầy, tôi cấp rửa thủ túc qua loa rồi lên bờ sẵn sàng ra về. Bỗng dưng Cám từ bỏ đâu chạy mang lại bảo tôi: “ Chị Tấm ơi, chị Tấm! Đầu chị lấm, chị hụp mang lại sâu, kẻo về bà mẹ mắng”. Suy nghĩ Cám thiệt lòng lưu ý đến mình, tôi cấp lội xuống ao gội đầu thật kỹ, rửa lại tay chân thực sạch. Hoàn thành xuôi, tôi niềm phần khởi hỏi: “ Cám ơi, em xem góp chị đang sạch chưa?”. Không một tiếng vấn đáp vang lên. Tôi vội chạy lên bờ, tìm kiếm kiếm bao bọc vẫn không thấy Cám đâu, tôi chạy đến mặt cái giỏ tép của mình, thì chỉ thấy chiếc giỏ trống không nằm lăn lóc bên trên bờ ruộng. Tôi xuất hiện xem thiệt sự vào giỏ không còn một bé tôm, con tép nào. Tôi bỗng nhận biết hóa ra mình đã biết thành Cám lừa nhằm trút không còn giỏ tép của tôi mang lại nhà trước, bao nhiêu sức lực của tôi bị giật trắng một biện pháp oan uổng.

Xem thêm: Sơ Đồ Tư Duy Toán Lớp 3 Mới, Sơ Đồ Tư Duy Hệ Thống Kiến Thức Môn Toán Lớp 3


Xem thêm: Bờ Vai Ơi Đừng Quá Nghiêng Nghiêng Đánh Rơi Buổi Chiều Thơm Ngát


bao nhiêu oan uổng, tủi nhục, bất công xưa nay nay tôi buộc phải chịu đựng cứ cụ tuôn trào hòa vào mọi giọt nước mắt, tôi thiệt sự hy vọng vứt bỏ hết tất cả để thoát khỏi sự chèn ép, sự áp bức, sự bất công của bà bầu con Cám giành riêng cho mình mà đến với phụ huynh của mình. Khi ý nghĩ tiêu cực ấy lướt qua đầu tôi, bỗng tất cả một gọng nói ôn nhu, nhân hậu quanh quẩn mặt tai tôi “ bởi sao con khóc?”. Tôi quệt vội hầu như giọt nước mắt, trước khía cạnh tôi cơ hội này, một ông lão với khuôn mặt hiền tự nhân hậu phủ bọc là vầng hòa quang che lánh. Tôi bị choáng ngợp trước quang cảnh trước mặt, bất giác hỏi “ Ông là ai ạ”. Ông lão điềm đạm vấn đáp “ Ta là bụt, cho giúp sẽ giúp con, giờ bé hãy kể đến ông nghe do sao bé khóc?”. Tôi nhắc lại mang đến ông đầu đuôi câu chuyện trong giờ khóc nghẹn ngào, nghe hoàn thành bụt thân thương bảo: “ nhỏ đã xem kỹ trong giỏ coi còn còn sót lại con cá nào ko chăng?” tôi với lấy dòng giỏ ghé ánh mắt vào thì thấy một nhỏ cá bông bé xíu xíu nằm ở vị trí đáy giỏ, tôi vô cùng ngạc nhiên và cảm động, tiếp đến Bụt dặn tôi, đem bé cá bống về nhà thả xuống giếng, hàng ngày bớt một ý cơm trắng để nuôi nó, bao giờ cho ăn uống thì call bống bằng câu thần chú:

“ Bống bống bang bang,

Lên nạp năng lượng cơm vàng, cơm bội nghĩa nhà ta,

Chớ ăn uống cơm hẩm cháo hoa bên người”

Tôi đem bé cá bống về nhà,, làm cho đúng tựa như những gì Bụt dặn, với cá bống thả xuống mẫu giếng sau nhà, ngày ngày tôi giảm chút cơm đến cá bống. Những lần tôi có cơn mang đến bống ăn đều gọi bằng câu thần chú nhưng bụt dặn, cá bỗng nhiên bơi lên rất nhanh và đớp đầy đủ hạt cơm cơ mà tôi rắc xuống, tôi cảm xúc rất hạnh phúc vì từ giờ đồng hồ tôi đã gồm cá bống có tác dụng bạn chia sẻ những vui buồn, cá bống ngày càng béo nhanh.

Thấy tôi ngày ngày sau bữa ăn đều ra giếng gang nước, mẹ con Cám sinh nghi, các lần gạn hỏi tôi, nhưng lại tôi đều trả lời qua loa cho ngừng chuyện, từ đó đợi chị em con Cám không để ý tôi mới ra sau giếng sở hữu cơm đến bống. Được một thời gian tưởng rằng bà mẹ con Cám đã mất nghi ngờ, ai ngờ rằng, 1 trong các buổi tối trước hôm tôi mang châu ra đồng, dì ghẻ call tôi vào cùng bảo: “ bé ơi con! buôn bản ta dạo bước này tuyệt mất châu, con chăn châu ghi nhớ chăn đồng xa chớ chăn đồng ngay gần làng bắt mất châu.”

sáng sủa sớm hôm sau, vâng lời dì tôi dẫn châu lịch sự cánh đồng xa ngay sát lãng bên để chăn châu. Ở nhà, Cám và mẹ lập mưu bắt cá bống của tôi, Cám bắt điện thoại tư vấn bống theo đúng câu thần chú Bụt dặn tôi. Nghe đúng câu hát, bống ngoi lên cùng bị dì ghẻ chực sẵn bắt làm cho thịt.

Thấy mặt trời chuẩn bị lặn, tôi dắt châu về nhà. Theo thường xuyên lệ, ăn kết thúc tôi lại mang cơm đến cá bống, tôi điện thoại tư vấn mãi, hotline mãi chẳng thấy cá bống đâu phải thấy gồm cục đông máu nổi lên khía cạnh nước, tôi vội tìm tìm xung quanh, tìm mãi vẫn không thấy bống đâu. Tôi liền nhảy khóc, rồi từ đâu một làn khói trắng xuất hiện, Bụt từ thời gian nào vẫn đứng ngay trước khía cạnh tôi và đon đả hỏi: “ vày sao bé khóc?”. Tôi nhắc lại gần như chuyện cho Bụt nghe, Bụt bảo: “ con bống của nhỏ bị tín đồ ta ăn thịt mất rồi. Thôi nhỏ hãy nín đi rồi tìm kiếm nhặt xương nó, kiếm tứ cái lọ cho vô rồi đem chốn dưới tứ chân giường nhỏ nằm”. Tôi nôn nóng cảm ơn Bụt, tiếp nối theo lời Bụt bảo tôi đi tìm kiếm quanh vườn, khắp xó nhà, góc sân cũng không thấy xương bống đâu cả, đang trong lúc tuyệt vọng, trường đoản cú nhiên, một nhỏ gà cất tiếng: “ cục ta viên tác! đến ta cầm cố thóc, ta bới xương cho!”. Nghe con gà nói được tôi vô cùng kinh ngạc đứng thẫn ra hồi lâu, rồi chạy vội vào trong bếp lấy thóc ngơi nghỉ bục cho gà ăn. Gà chạy vào đống tro trong bếp một thời điểm thì bươi ra được một đụn xương. Tôi tìm tư cái lọ và đến xương bống vào kia chôn tại tư đầu giường tôi năm theo đúng lời Bụt dặn.

thời hạn thấm bay trôi, đến khi tết đến, xuân về, các cô gái ai ai cũng có áo xống mới để diện tết, mẹ con Cám cũng sắm sửa quần áo đi chơi tết, còn tôi phải ở trong nhà làm những công việc như đa số ngày, tuy có nhàn nhã hơn mọi ngày thường tuy thế tôi ko có ở đâu để đi chơi tết cả. Kể từ khi phụ thân mất, họ mặt hàng cũng dần chuyển sang làng khác sống, đề nghị ở vùng quê này tôi không còn ai thân mê say cả.

Một hôm khi đang giảm cỏ không tính đồng, tôi gồm nghe được mấy cô gái đồn nhau công ty vua sắp đến về trên đây vi hành và tất cả mở hội mấy đêm mang đến dân thôn vui xuân, tôi cũng không hi vọng sẽ được đi chơi hội bắt buộc vội quăng luôn nó ra khỏi đầu. Vài ngày sau làng tôi mở hội đón vua về vi hành, làng mạc trên xóm bên dưới từ già trẻ, gái trai, người nào cũng ăn mặc đẹp, đâu đâu cũng nghe thấy giờ đồng hồ hò gọi nhau đi rã hội, bà bầu con Cám cũng chưa hẳn ngoại lệ, bọn họ tất bật chuẩn bị quần áo từ buổi tối hôm trước.