Đường vô xứ huế quanh quanh non xanh nước biếc như tranh họa đồ ai vô xứ huế thì vô

     

bài xích ca dao tía câu lục bát, tạm dừng ở câu lục, một hiện tượng lạ độc đáo, không nhiều thấy trong thơ ca dân gian:

“Đường vô xứ Huế xung quanh quanhNon xanh nước biếc nhu tranh họa đồ.Ai vô xứ Huế thì vô…”

có nhiều người nhận định rằng bài ca dao này nói về cảnh đẹp nhất xứ Huế. Chưa đầy đủ. Không gian địa lí và không gian nghệ thuật được nói trong bài bác ca dao rộng lớn hơn nhiều.

Bạn đang xem: đường vô xứ huế quanh quanh non xanh nước biếc như tranh họa đồ ai vô xứ huế thì vô

Câu đầu tiên nói về “đường vô xứ Huê”, kia là tuyến đường rất dài phải qua ít nhất sáu tỉnh miền trung (từ Bắc đi vào): Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, vượt Thiên. Nhì chữ “quanh quanh” gợi tả sự uốn lượn, khúc khuỷu, hiểm trở, gập ghềnh xa xôi. Xa xưa vô Huế đề xuất vượt qua “Hoành Sơn nhất đái” (một dải Hoành Sơn), đề nghị vượt qua bao sông suối, núi đèo; sông Mã, sông Lam, sông La, sông Gianh, sông Thạch Hãn… mang lại sông hương núi Ngự. Nên qua núi Hồng Lĩnh, đèo Ngang, lũy Thầy, truông công ty Hồ, phá Tam Giang…

Hồng đánh cao chết giả mấy tầng,Đò cài mấy trượng là lòng bấy nhiêu !(Nguyễn Du)

“Yêu em anh cũng muốn vô,Sợ truông công ty Hồ, sợ phá Tam Giang”(Ca dao)

Câu vật dụng hai nêu lên một ấn tượng khái quát lác về cảnh quan thiên nhiên trên “đường vô xứ Huê”. “Non xanh nước biếc” vừa là thành ngữ vừa là hình hình ảnh rất đẹp, tất cả màu “xanh” bất tận của non, bao gồm màu “biếc” hút hồn của nước.

Xem thêm: Tính Chất Hai Mặt Của Lao Động Trừu Tượng Tạo Ra Ct Labour) Là Gì?

Đó là cảnh nước nhà tráng lệ, hùng vĩ, hữu tình, cần thơ… “Non xanh nước biếc” ấy lại được so sánh “như tranh họa đồ” gợi lên trong tim người niềm từ bỏ hào về nước nhà gấm vóc, về quê hương đất nước kì thú, xinh đẹp, quí yêu.

Xem thêm: Giải Sgk Toán 8 Trang 33 Sgk Toán 8 Tập 1, Bài 50 Trang 33 Sgk Toán 8 Tập 2

Câu cuối là lời kính chào mời chân tinh, như một tiếng lòng vẫy gọi: “Ai vô xứ Huế thì vô“… Vô xứ Nghệ xuất xắc vô xứ Huế là đến với một miền quê hết sức đẹp, rất dễ thương có “Non xanh nước biếc như tranh họa đồ”. Vì thế, nhà thơ Huy Cận new viết:

… “Ai đi vô khu vực đâyXin dừng chân xứ NghệAi đi ra vị trí nàyXin chân dừng xứ Nghệ.Nghe câu hò ví giặm

Càng lắng lại càng sâu

Như sông La chảy chậm

Đọng bao thủa vui sầu”(“Gởi chúng ta người Nghệ Tĩnh”)

bài xích ca dao “Đường Vớ xứ Huế quanh quanh" đích thực là 1 trong những viên ngọc trong kho báu ca dao dân ca Việt Nam. Nó là bài bác ca về tình yêu cùng niềm tự hào đối với quê hương khu đất nước. Hình tượng mĩ lệ, vần điệu giai điệu du dương. Bố chữ “vô” khôn cùng mộc mạc đậm đà. Vần chân, vần lưng, điệp thanh phối hợp hài hòa: “quanh xung quanh – xanh – tranh”, “vô – vật dụng – vổ – vô“, gợi lên sự thân thiết tha thiết. “Ai” là đại trường đoản cú nhân xưng phiếm chỉ, nhưng tín đồ đọc, dù quê nhà ở đâu vẫn cảm xúc mình đang được mời gọi.