KỂ LẠI MỘT KỈ NIỆM SÂU SẮC NHẤT CỦA EM

     

Kể lại một kỉ niệm sâu sắc của em về gia đình, bạn bè, thầy cô cùng dàn ý chi tiết là đề văn hay được gặp gỡ trong chương trình văn học tập lớp 10. Để làm đề văn này, chúng ta cần ra mắt khái quát về câu chuyện định kể, đối tượng chính và phần lớn kỷ niệm thâm thúy nhất với những người đó. Một số trong những bài văn mẫu mã hay nhất đã có được Blog thuphikhongdung.vn tổng hợp, mời chúng ta cùng xem thêm và biết cách chấm dứt bài làm cho của mình.

Bạn đang xem: Kể lại một kỉ niệm sâu sắc nhất của em

Đề bài: đề cập lại một kỷ niệm thâm thúy của em về gia đình, chúng ta bè, thầy cô

*

Dàn ý, văn chủng loại kể lại một kỉ niệm sâu sắc của em về gia đình, bạn bè, fan thân, thầy cô


Mục lục bài bác viết: 1. Bài bác văn mẫu mã số 1. 2. Bài bác văn chủng loại số 2. 3. Bài xích văn mẫu số 3. 4. Bài bác văn chủng loại số 4. 5. Bài bác văn mẫu số 5.

1. Viết đoạn văn nhắc lại một kỉ niệm thâm thúy nhất của em cùng với mẹ, bài xích mẫu số 1

Đêm vẫn về khuya. Cảnh thứ im lìm xung quanh khiến tôi thốt nhiên cảm thấy nhớ nhà mang lại lạ. Sống xa công ty đã một năm nay, chính vì vậy mà mọi khi nhớ về gia đình, vào tôi lại trào dâng một nỗi nhớ domain authority diết. Gia đình nhỏ dại của tôi có không ít kỉ niệm bên nhau, nhưng lại tôi ghi nhớ nhất, là ngày hè năm trước, khi bên tôi gặp gỡ một thay đổi cố.

Gia đình tôi vốn ít làm quen với bệnh viện và dung dịch men. Người nào cũng nghĩ rằng bản thân tất cả một mức độ khỏe khác người cho đề xuất chẳng lúc nào có mắc bệnh gì hết. Nhưng chính xác là chẳng ai hoàn toàn có thể thắng nổi tuổi tác với thời gian. Người mẹ tôi cũng không còn trẻ nữa, quá trình căng thẳng khiến bà trở đề xuất yếu hơn, tới dịch viện, bác sĩ nói bà bầu tôi bị sỏi mật, chùm sỏi đã phệ lắm rồi, nên làm phẫu thuật mổ xoang cắt bỏ túi mật ngay. đều cơn nhức bụng kéo dãn khiến mẹ tôi cảm thấy căng thẳng và đau đớn. Bố tôi quyết định đưa bà bầu vào dịch viện để làm phẫu thuật, tiến hành cắt bỏ túi mật như lời bác bỏ sĩ đang dặn dò.

Mẹ tôi luôn luôn là tín đồ quán xuyến hết mọi câu hỏi gia đình. Từ ngày mẹ tôi vào viện, quá trình nhà lại dồn cả vào tôi. Nỗ lực là tôi đề xuất là người thanh bà bầu quán xuyến hết câu hỏi nhà, cũng vị từ nhỏ nhắn tôi không quen các việc, nên ban sơ tôi cảm giác rất lúng túng. Con bé tôi của ngày hè năm trước còn lề mề về hậu đậu, tôi loay hoay 1 mình mà cũng chẳng biết cầu cứu sự trợ giúp của ai. Trải qua những ngày tháng như vậy tôi new hiểu những bà, những mẹ đang vất vả như nào để có thể giữ gìn cho tổ ấm của bản thân mình luôn gọn gàng, ấm cúng. Hết dọn việc nhà, tôi còn cần nấu cháo, đưa bố mang vào viện mang lại mẹ. Nhiều lúc tôi chỉ mong òa khóc lên bởi mọi bài toán cứ liên tục lên đầu, chị em nhập viện, tôi phải ở nhà một mình, còn bao nhiêu câu hỏi trên đời lại đổ vào hết vào tôi. Ở bệnh dịch viện, người mẹ tôi vẫn thường điện thoại tư vấn điện mang lại tôi hỏi han, dặn dò. Tôi chỉ biết vậy nhịn khóc để bà mẹ khỏi lo, rồi lại lặng lẽ âm thầm khóc một mình.

Ngày mẹ phẫu thuật đã tới. Nhìn người mẹ được gửi vào chống mổ mà tim tôi thắt lại. Từ trước cho giờ chưa lúc nào tôi quan sát thấy chị em phải nhập viện, giả dụ có tín đồ đi bệnh viện thì đó đó là tôi. Từ trước tới thời điểm này tôi luôn luôn là fan được chở bít chăm sóc. Tôi đang quên rằng, bố mẹ tôi không hề trẻ, và bạn cần chăm lo sức khỏe mạnh nhất, chính là phụ huynh của tôi.

Ca phẫu thuật mổ xoang thành công, mẹ tôi được đẩy vào chống hồi sức. Ngồi trên băng ghế nhiều năm của bệnh dịch viện, tôi ko được chạm mặt mẹ, lại càng lo lắng thêm bội phần. Mẹ đã vào viện khám chữa được 2 tuần, chỉ bao gồm 2 tuần thôi mà sao tôi thấy thời hạn trôi qua lâu mang lại thế. Nhà cửa, sân vườn tược vắng nhẵn người, sự lo ngại quây quanh tôi khiến cho lòng tôi bất an vô cùng. Liệu bà mẹ đã tỉnh chưa nhỉ? Liệu bao lâu nữa người mẹ mới được xuất viện? Những thắc mắc dồn dập khiến tôi cảm xúc căng thẳng, mệt mỏi khi ngồi chờ mẹ ở hành lang.

Mấy ngày sau, chị em tôi được xuất viện. Lốt mổ vẫn còn đau, người mẹ tôi cũng không dám đi lại như người bình thường. Cha tôi lại trở về đi làm sau phần nhiều ngày xin ngủ phép để âu yếm cho bà bầu tôi. Tôi sinh sống nhà, nấu bếp cháo mang đến mẹ, lau chùi và vệ sinh nhà cửa, mang đến gà vịt ăn. Tôi bưng một bát cháo đầy lên mang lại mẹ, mẹ ăn mà tôi thấy hình như mắt mẹ ươn ướt.

- Mẹ, sao chị em lại khóc?

- đàn bà của người mẹ lớn thật rồi đấy nhỉ?

Tôi thốt nhiên sững sờ. Thì ra, khoảng thời gian mà bà bầu nhập viện, tôi đã to hơn nhiều lắm. Không còn là cô rạng rỡ thích làm nũng mẹ xa xưa nữa, cũng không còn con nít hay lười biếng như xưa. Tôi đã trở thành người biết cân nhắc hơn, biết đảm đang mọi câu hỏi hơn, và cũng trở thành trưởng thành rộng nữa. Người mẹ ốm, tôi sẽ biết quan tâm mẹ như rất lâu rồi mẹ sẽ từng quan tâm cho tôi. Lòng tôi bất chợt cảm thấy vui. Trường đoản cú nay, tôi sẽ vồ cập và quan tâm cho cha mẹ nhiều không chỉ có vậy vì bố mẹ tôi cũng không hề trẻ nữa rồi. Đứa bé như tôi, đã có lần nhận được không hề ít tình yêu và sự chăm sóc của ba mẹ, đến lúc này khi đã phệ khôn, bổn phận còn sót lại là cần phụng dưỡng cha mẹ cho thật tốt.

Một năm đã trôi qua. Tôi rời mái ấm gia đình đi theo học ở không tính tỉnh. Các lần nhớ nhà, nhớ cha mẹ, tôi lại nghĩ mang lại kỉ niệm thuở nào cơ mà tự nở một nụ cười. Trong hoạn nạn, khó khăn khăn, new thấy tình cảm mái ấm gia đình quý giá biết nhường nào. Còn chỉ khi có gian nan thử thách, con fan ta mới thấy giá tốt trị của tình cảm mà nỗ lực giữ gìn.

*

Viết bài bác văn đề cập lại một kỉ niệm sâu sắc nhất của em cùng với mẹ, văn mẫu mã lớp 8 về tình cảm gia đình

Song tuy vậy với những thời điểm dịp lễ kỉ niệm của cá nhân, ngày kỷ niệm cũng được một hoặc một trong những người trong tổ chức, đất nước sử dụng để ghi nhớ, hưởng trọn ứng một sự kiện nào đó. Để làm rõ hơn về khái niệm, tên gọi các ngày này, chúng ta cần xem thêm thông tin vào bài viết này bên trên wikipedia.org.

2. Viết bài xích văn đề cập lại một kỉ niệm thâm thúy nhất của em, bài mẫu số 2

Ba điện thoại tư vấn điện chiều nay đã trở sau này chuyến công tác làm việc dài ngày, mẹ nhoẻn mỉm cười hiền lành, không cất nổi mẫu khấp khởi của người thiếu nữ đã nhị con, xa ck lâu ngày.

Cúp điện thoại là chị em vội kim cương gõ cửa phòng ồ ạt thông tin liền cho hai thằng nhỏ dại đang "chiến game" ở trong. Nói rồi, bà mẹ hào hứng ráng rổ ra sau vườn cửa ngắt vài ba ngọn khoai bỏ vào tủ lạnh trước lúc xách giỏ đi chợ.

Dù có chuẩn bị bữa tối tinh tươm mang lại đâu thì rau lang luộc vẫn cần yếu vắng mặt giữa những dịp như vậy này - món nạp năng lượng kỉ niệm của các bạn mình. Chú ý đĩa rau sạch hãy còn bốc khói trên bàn, nhớ quá đi thôi một thời xa lắc chủ yếu nó là món ăn uống cứu tinh mang đến cái mái ấm gia đình bé nhỏ dại qua một thời đói khát, lo cho ba đến lớp tiếp, cũng bao gồm những ngọn khoai ấy chuyển chúng con vào giảng đường.

Khoảng khu đất trống ở góc cạnh vườn, bà bầu thả mấy dây khoai lang hòng mang ngọn nâng cao bữa ăn. Hết rau lang luộc chấm ruốc rồi lại ngọn lang xào tỏi, cứ đều đều ăn riết thành quen, đâm nghiện dịp nào ko hay.

Mùi vật liệu bằng nhựa rau hăng hắc khi cho bê chảo xào, rồi loại mùi ê ê của nước rau nếm nếm thêm tí mì chính, tí đường cũng thành món canh húp nước ngon lành. Chú ý dây khoai tốt ngọn óng mượt bò tràn ngập trên mặt đất, ai ai cũng bảo "chắc lắm củ đấy". Vậy mà, mang đến ngọn còn cảm thấy không được làm thức nạp năng lượng cho cả nhà lấy đâu mà ra củ. Các bữa thấy mẹ phải ngắt luôn luôn cả sản phẩm lá làm việc gần giáp ngọn, rồi sợ lá già đang đắng cùng cứng, chị em cho vào nước luộc trước khi đem xào dầu.

Dạo ấy, ba đi học tiếp bên trên thị xã, bà bầu phải tăng ca làm thêm dành hết thời gian mới vừa đủ sức nuôi "ba đứa học tập trò trong nhà". Cứ mỗi chiều thiết bị Bảy ba lại sút xe về. Ba phụ vương con tự nhiên đến nỗi từ biết xách rổ ra sau vườn cửa hái ngọn lang vào luộc làm bữa chính bới cả phụ thân cả bé thừa hiểu nếu tất cả về bà bầu cũng chỉ đủ tiền cài đặt mớ tép nhỏ con cho bao gồm cái call là tanh tanh một chút. Ấy vậy mà lại đấy được xem là bữa nạp năng lượng xa xỉ duy nhất trong tuần.

Cơm chiều dọn ra, mẹ vồ cập xúc bỏ vào chén bát ba, chén tụi nhỏ mấy con tép kim cương vàng, còn ngọn rau luộc xanh xanh mẹ cẩn thận chấm nước cho vào chén mình, tươi cười chị em ngồi âm thầm lặng lẽ nhìn tía bố con ăn ngon lành. Cái vị bùi bùi, giòn giòn lại ê ê, vậy đó mà cả nhà vét cho hạt cơm cuối cùng, thấy ráng là hí hửng rơn cùng vui vẻ không gì bằng.

Cuộc sống hà tiện chắt chiu, tuy vậy vẫn ko thể bền vững như cố được lâu. Ba tự túc xin tới trường thêm lên, ngân sách đầu tư tự bỏ ra, tụi bé lớn lên sách vở cũng bắt buộc tăng trang, mỗi bữa ăn dọn ra càng cáo giác nỗi eo hẹp và chật của cái mái ấm gia đình bé nhỏ tuổi ấy.

Xem thêm: Giải Bài Tập Hóa 12 Bài 2 : Bài 2, Giải Bài Tập Hóa 12 Bài 2 Lipit Chi Tiết Nhất

Đồ đạc trong đơn vị lần lượt nhóm nón ra đi theo từng lượt học phí, chỉ có một đám dây khoai ở góc cạnh vườn là không xong được nới rộng đất trồng. Thực solo của người mẹ cũng vì thế mà thêm phần sáng sủa tạo: Ngọn lang xào tỏi, rau luộc chấm ruốc, canh rau xanh lang nấu bếp dầu... Hiếm có bữa nào, mâm cơm lại thiếu đi blue color quen thuộc.

Thời gian tím nhan sắc trôi theo đợt hoa lang nở rộ, bung cánh tím biếc cả một góc sân rộng. Bên mình hiện nay khá hơn nhiều, cuộc sống đã theo kịp nhịp của một mái ấm gia đình phố thị. Bữa cơm không còn theo chủ nghĩa "độc tôn một món", tuyệt nhất rau xanh như trước đó đây nữa!

Chúng con mỗi đứa có được một chống riêng, cũng không còn cảnh anh chị em ba người bọn ông với một fan khác giới nên trải chiếu dưới nền nhà ẩm mốc lăn đùng ra ngủ sau một ngày thở dốc. Song, dù cho có tiện nghi đến mấy, mỗi thành viên vẫn không khỏi thấy nhớ và thương đến đắng lòng từng đám ngọn lang xanh lè bò dọc ngang trong vườn nhà.

Ba trở về, người mẹ khấp khởi mừng thầm. Chiều nay, anh chị mình lại thông thường mâm cơm có món rau rất gần gũi và có cả kí ức váy đầm ấm 1 thời bên nhau.

Vòng tay qua ôm trọn lấy vòng eo vốn đã hết thon thả nhưng vẫn tồn tại đủ sức cho mẫu mặn mà một thời đắm say của mẹ, bên bữa cơm chiều, giọng cha thỏ thẻ:

Anh đi anh nhớ bà xã anh

Hết rau xanh lang luộc, lại rước xào dầu...

Thương lắm từng đọt ngọn lang ơi...!

*

Viết bài xích văn nhắc về một kỉ niệm khó khăn quên với người thân trong gia đình của em, văn mẫu kể lại kỉ niệm với người thân, thầy cô

Cùng cùng với những bài văn mẫu chia sẻ, đề cập lại một kỷ niệm sâu sắc của em về gia đình, bạn bè, fan thân, thầy cô ngơi nghỉ trên, các em tất cả thể bài viết liên quan bài Kể lại phần đa kỉ niệm ngày đầu tiên đi học tuyệt bài Kể lại truyện Tấm Cám theo lời của nhân đồ Tấm nhằm ôn tập kiến thức, trau dồi vốn từ với làm tốt hơn những đề văn nhắc chuyện trên lớp.

3. Nhắc lại một kỉ niệm sâu sắc về cảm xúc gia đình, bài bác mẫu số 3

"Ăn quả ghi nhớ kẻ trồng cây

Có danh tất cả vọng ghi nhớ thầy lúc xưa"

Đó chính là những câu thơ nói đến nghề giáo, nghề mà luôn luôn được yêu quý, kính trọng. Tôi rất yêu quý các thầy giáo viên của mình, nhưng tín đồ để lại mang lại tôi những ấn tượng sâu sắc nhất đó là cô Kim Anh- cô giáo nhà nhiệm của chúng tôi.

Cô tất cả mái tóc siêu dài, mượt mà, black nhánh và luôn luôn phảng phất mùi hương thơm. Đôi đôi mắt cô lớn tròn, black láy, khôn xiết cương nghị tuy nhiên cũng không kém phần dịu dàng. Khi shop chúng tôi đạt thành tựu cao trong học tập, cô luôn luôn nhìn chúng tôi với ánh mắt trìu mến. Còn từng khi công ty chúng tôi mắc lỗi, hai con mắt cương nghị của cô lại đượm buồn. Đôi bàn tay cô eo hẹp dài, luôn viết ra đa số mạch văn giàu cảm giác để chuyển tải bài học kinh nghiệm đến với bọn chúng tôi. Cô còn giúp công ty chúng tôi nhớ bài lâu hơn bằng các giọng nói của mình. Tiếng nói của cô thiệt truyền cảm, lúc thì vơi dàng, ấm áp, thời gian lại dí dỏm, vui tươi khiến cho chúng tôi luôn triệu tập vào bài học, quên cả thời gian. Tính cách cô thánh thiện lành, bao gồm trực, cô luôn nghiêm túc với công việc của mình. Sản phẩm ngày, cô rất lôi cuốn vui nghịch với công ty chúng tôi nhưng khi đang vào ngày tiết học, cô cũng rất nghiêm khắc. Với cô dạy dỗ học không chỉ có là một nghề, cơ mà còn là 1 trong những niềm đam mê. Cô luôn sẵn sàng rất kỹ cho bài bác giảng của mình, nhiều lúc cô còn sử dụng cả hầu hết đoạn đoạn phim ngắn về bài học, giúp cửa hàng chúng tôi có thể tiếp thu bài bác nhanh nhất. Cho dù cô đã là một trong những giáo viên cơ mà cô vẫn học, kia là sở thích của cô. Cô luôn luôn thức cho ba, tứ giờ sáng bắt đầu đi ngủ vì sau thời điểm soạn giáo án, cô lại liên tiếp học bài. "Học như một nhỏ đò ngược loại vậy, những con ạ!" Lời cô nói ngấm thía lòng chúng tôi.

Tôi ghi nhớ nhất là khi cô đi thăm quan với lớp chúng tôi. Dịp ấy, trên nét mặt cũng tương tự trong hai con mắt của cô biểu đạt sự lo lắng, hồi hộp không yên. Sau đó, shop chúng tôi mới vỡ lẽ lẽ, ra là hôm ấy, cô có bài bác thi môn triết học mà lại cô vẫn nghỉ thi để đi cùng rất lớp cửa hàng chúng tôi vì cô hại rằng có vấn đề gì không giỏi với bọn chúng tôi, cô sẽ ân hận cả đời.

Một kỉ niệm đáng nhớ khác là lúc tôi học tập hè. Khi ấy, tôi khá lúng túng do tôi đang nghỉ mất hai tuần. Tôi bước vào lớp với chổ chính giữa trạng lo lắng. Cô biết là tôi vẫn nghỉ học, cô bèn giảng lại mang lại tôi gần như chỗ tôi không biết, không hiểu, rồi nhờ bạn cho tôi mượn vở nhằm chép bù bài. Thời gian đó tôi thấy mình nhẹ nhõm, thầm cảm ơn cô và các bạn.

Quả thật, nghề giáo thật là cao quý, giống hệt như câu ví: "Nghề giáo là người lái đò học thức qua sông". Đó cũng là nghề nhưng mà tôi mong muốn ước sau đây khi trưởng thành. Nhân dịp Nhà giáo việt nam 20-11, tôi muốn gửi lời chúc tới cô rằng: "Con chúc cô luôn luôn mạnh khỏe! nhỏ yêu cô các lắm!"

Để bao gồm thêm nhiều bài bác văn mẫu viết về một kỉ niệm sâu sắc với thầy giáo viên làm tài liệu viết bài, bạn có thể tham khảo thêm danh sách những bài văn mẫu mã kể lại kỉ niệm kỷ niệm với thầy thầy giáo cũ hay, đặc sắc dưới đây.

4. Nhắc về một kỉ niệm thâm thúy nhất của em, bài bác mẫu số 4

"Khi thầy viết bảng bụi phấn rơi rơi

Có hạt bụi nào rơi bên trên bục, gồm hạt lớp bụi nào rơi trên tóc thầy"

Những ca từ ca ngợi tình cảm thiêng liêng của rất nhiều người Thầy luôn luôn là vấn đề được những tác giả chuyển vào thơ ca. Lời bài xích hát trên được trích từ bài bác hát "Bụi phấn" cùng với nội dung biểu thị tình cảm của bạn học trò dành cho tất cả những người Thầy của bản thân mình và đó cũng là những tâm tư em dành riêng cho một fan thầy giáo lớp 5 của em .

Tên khá đầy đủ của thầy là Nguyễn Xuân Tình, thầy là thầy giáo dạy môn Toán trong năm này tuy đã bước sang tuổi 50 dẫu vậy phong thái của thầy còn rất cấp tốc nhẹn và đúng đắn đến từng con số. Thực chất môn Toán là môn số học tập rất cứng rắn lại luôn yên cầu sự đúng chuẩn và mạch lạc tuy vậy qua cách dạy của thầy nó lại trở thành môn học em hâm mộ nhất, thầy đưa đông đảo công thức chắc nịch thành những bài vè để bọn chúng em dễ dãi tiếp thu kỹ năng hơn, sự tận tuỵ cùng với nghề với tất cả lớp khiến cho không khí lớp học bớt mệt mỏi đi cực kỳ nhiều, đôi khi thầy còn như người cha lo cho việc đó em trường đoản cú ly nước chúng em giữa những ngày hè nóng bức. Để không phụ lòng của thầy bằng phương pháp luôn nỗ lực học tập cần mẫn thì chúng em còn đặt cho thầy một chiếc tên điện thoại tư vấn rất gần gũi thân yêu mến là " cha Già", vì chưng dĩ thầy với bọn chúng em đang quá đỗi là 1 trong gia đình, hình hình ảnh mà người phụ thân Già ấy trên bục giảng hăng say mang đến quên hồ hết hạt vết mờ do bụi phấn bám cả lên áo thầy khiến cho thầy trông già đi như vẽ lên một bức mang giá trị tinh thần tuyệt vời. Dù biết rằng còn nhiều khó khăn phía trước không chỉ có thế nhưng rất nhiều gì thầy đem về là động lực tuyệt vời và hoàn hảo nhất để chúng em quá qua, thiết yếu nhờ thầy lái đò mà mọi trở ngại chúng em phần lớn vượt qua tất cả để cập bờ thành công, nhìn thầy nở niềm vui mỗi khi cả lớp ngừng suất sắc bài xích học, bài bác thi xuất xắc là cả rất nhiều khi vài ba giọt mồ hôi lăn tăn trên trán là khi mà những người học trò như tụi em cảm thấy niềm hạnh phúc và nâng niu thầy biết nhường nhịn nào.

Đó là thầy giáo em rất yêu quý thầm ao ước thầy luôn luôn khỏe với một thời hạn nữa khi trở lại trường em vẫn hoàn toàn có thể thấy hình ảnh thầy đứng bên trên bục giảng cùng những em lớp dưới, lúc này cứ mỗi lần đến thời điểm 20-11 mặc dầu thế làm sao em cũng luôn nhớ rằng sẽ có một người cha Già luôn đón chào mình phía trước.

5. Hãy viết một quãng văn ngắn về một kỉ niệm sâu sắc của mình, bài bác mẫu số 5

Đã lúc nào bạn có niềm tin rằng sau một giấc mơ phần đông điều các bạn hằng mong mỏi ước xưa nay sẽ biến hóa sự thật? Đã có lúc tôi khôn cùng tin vào điều ấy và luôn luôn nhớ giây khắc kỳ diệu mà lại giấc mơ đã đem về cho tôi.

Hôm ấy là một trong những buổi tối cuối tuần, trời đầy sao và gió thì dịu nhẹ. Tôi nằm trên xà nhà mơ mộng đếm những do sao. Bỗng nhiên tôi thấy cả không khí như bừng sáng. Vào vầng hào quang sáng tủ lánh, ông tôi cười nhân hậu bước về phía tôi. Tôi vui mắt đến nghẹt thở ngắm nhìn khuôn mặt phúc hậu, hồng hào và mái tóc bạc phơ của tín đồ ông yêu thương quý. Ông tôi vẫn thế: dáng bạn cao đậm, cỗ quân phục đơn giản và tầm nhìn trìu mến! Tôi ngồi bên ông, tay nuốm bàn tay của ông, tận hưởng niềm vui được yêu thương như thuở còn thơ bé... Tôi ý muốn hỏi những hôm qua ông sống như thế nào? Ông ngơi nghỉ đâu? Ông có nhớ đến mái ấm gia đình không... Tôi mong hỏi nhiều chuyện tuy nhiên chẳng biết bắt đầu từ đâu cả.

Ông kể đến tôi nghe những câu chuyện cổ tích mà xa xưa ông vẫn kể. Giọng ông vẫn thế: rủ rỉ, trầm cùng ấm. Ông hỏi tôi chuyện học tập hành, kiểm tra sách vở của tôi. Đôi ngươi ông nhíu lại trong khi thấy tôi viết đầy đủ trang vở cẩu thả. Ông ko trách mà lại chỉ vồ cập khuyên nhủ tôi nỗ lực học tập chịu khó hơn. Ông nhìn tôi rất mất thời gian bằng tầm nhìn bao dung cùng khích lệ. Ông còn bảo đa số khát vọng nhưng ông có tác dụng dang dở, cháu hãy giúp ông trở nên nó thành hiện nay thực. Số đông khát vọng ấy ông lưu lại cả vào trang giấy này. ý muốn làm được điều đó chỉ có con đường học tập cơ mà thôi...

Ông dẫn tôi đi trên tuyến đường làng đầy hoa thơm và cỏ lạ. Hai ông cháu vừa đi vừa thủ thỉ thật vui. Ông bảo đến chợ hoa xuân, ông mong đem cả ngày xuân về tòa nhà của cháu. Ông chọn 1 cành đào, cành khẳng khiu nâu mốc tuy nhiên hoa thì hay đẹp: color phấn hồng, mềm, mịn với e ấp như đang nhát gan trước gió xuân. Nụ hoa đưa ra chít, cánh hoa tốt thoáng như những đốm sao. Tôi tung tăng đi mặt ông, lòng vui mừng như trẻ em nhỏ. Ông gắng cành đào bên trên tay. Có lẽ rằng mùa xuân vẫn nấp cả trong những nụ đào e ấp ấy... Bao quanh ông con cháu tôi, kẻ mua, người bán, rầm rĩ và náo nhiệt. Họ cũng đang chuẩn bị đón xuân về!

Tôi đang bám vào tay ông, ríu rít trò chuyện về mọi ngày xuân mới sắp đến, hốt nhiên nghe tiếng người mẹ gọi vô cùng to. Tôi lag mình tỉnh dậy, thấy mình vẫn sẽ nằm trên trằn nhà. Lòng luyến tiếc phân biệt tất cả chỉ là một trong giấc mơ thôi...

Xem thêm: Bài 2: Hình Chiếu Bằng Của Vật Thể Có Hướng Chiếu, Trả Lời Câu Hỏi Bài 2 Trang 9 Sgk Công Nghệ 8

Giấc mơ chỉ cần khoảnh tương khắc kỳ diệu đáp ứng niềm ao ước nhớ của tôi. Tôi nuối tiếc tuy nhiên cũng học được không ít điều từ giấc mơ đó. Và quan trọng nhất là tôi được gặp mặt ông, được ông truyền cho ý thức và sự nỗ lực cố gắng thực hiện đông đảo ước mơ của chủ yếu mình.

Trên đấy là top 5 bài xích văn mẫu mã kể về một kỷ nhiệm sâu sắc nhất của em về gia đình, thầy cô, anh em hay, tuyển chọn từ những bài bác làm hay của chúng ta học sinh trên toàn quốc. Các em hãy tham khảo, search đọc để trau dồi năng lực làm văn tự sự của bản thân mình và dành điểm cao nhé!