Nhan Như Ngọc

     

PNO - Sách cũ không những là sách. Nhìn trang sách, còn thấy dung mạo xã hội một thời. Những người vẫn tồn tại giữ phần đa quyển sách in thời bao cấp.

Bạn đang xem: Nhan như ngọc


Những ngày này, mặc kệ giông tố phía phía bên ngoài cửa sổ, lật Liêu trai chí dị, hiểu lại truyện Thư say mê (Mê sách) của người thương Tùng Linh. Rờn rợn từng chân tóc với nội dung ma mị, ám ảnh. Bao gồm thật không chi tiết độc đáo này xảy ra trong những khi đọc sách?

Lúc ấy, Lang Ngọc Trụ kinh hoàng thấy người mẫu bước ra từ cổ thư: “Mỹ nhân ung dung cách xuống đất, cụ thể là một mĩ nhân tuyệt thế. Lang lạy hỏi là thần gì, hotgirl cười nói: “Thiếp chúng ta Nhan tên Như Ngọc, con trai đã biết từ rất lâu rồi. Từng ngày được nam nhi rủ mắt xanh, nếu thiếp không tới một phen e rằng nghìn năm sau không thể ai tin vào cổ nhân”.

Rồi bọn họ chăn gối suốt các canh tàn gió lộng. Đọc truyện ngắn này từ lúc hoa niên, hiện nay đã già, phát âm lại, vẫn giữ lại nguyên cảm giác lành lạnh sau gáy như thuở ấy.

Xem thêm: Hai Loại Tế Bào Cấu Tạo Mạch Gỗ Được Cấu Tạo Chủ Yếu Từ, Mạch Gỗ Được Cấu Tạo Từ A


*

Trên đời này, gồm có con người lạ thường lắm. Mọi gì đang mê đắm, yêu quý từ buổi còn thò lò mũi xanh, đến lúc ko kể ngũ thập vẫn không núm đổi. Bao gồm ngày lang thang các ngả đường phân phối sách cũ ở dùng Gòn, lúc nào tôi cũng bắt gặp thằng nhỏ xíu con thơ ngu trở về.

Từ lúc bắt đầu học lớp 7, lớp 8 tôi đã bao gồm buổi chiều đi dọc tuyến đường Ông Ích Khiêm, tức thì chợ hễ (Đà Nẵng). Fan ta cung cấp sách báo cũ, tràn ra cả một phần đường dài tấp nập, huyên náo tín đồ đi ngược kẻ đi xuôi.

Tôi đứng thân nắng sớm, mưa chiều lục lọi, tìm kiếm kiếm như một gã thư si. Hễ sách cũ, sách hay, thấy là lạ là mua, chẳng yêu cầu nghĩ ngợi gì. Hiện thời cũng vậy. Niềm mê sách vẫn là 1 phần của máu thịt, trở thành ký ức của đời sống.

Xem thêm: Một Mạch Điện Tử Gồm Có - Có Những Loại Mạch Điện Tử Nào

Nhà sưu tập Phạm thế Cường - công ty nhiệm câu lạc bộ người yêu sách Nguyễn Huy Tưởng gợi ý nên tìm mua một số loại sách thuộc yêu thích của mình. Tán thành ý con kiến này, tôi bổ sung cập nhật thêm, hễ cứ ham mê là mua, dù rằng, hoàn toàn có thể quyển sách thuộc lĩnh vực đó, mình không phải biết tí tẹo nào. Phải gì, cứ xếp lên kệ sách, ắt có những lúc cần đến. Bằng không, ví như biết tất cả ai đó sẽ cần, đem khuyến mãi ngay lại, chẳng đề nghị là đem về một niềm vui đó sao?

Sách gồm linh hồn của nó. Ngồi giữa loại “thư viện” tức thì trong bên với hàng vạn quyển sách, tôi ngẫm lại thấy đúng. Nếu có duyên, sách sẽ tìm tới mình trong những lúc ngẫu nhiên, ngạc nhiên đến. Còn nếu không vì chữ “duyên” vi diệu của triết lý nhà Phật, sao tôi rất có thể sở hữu hồ hết quyển sách giáo khoa tiếng Việt từ thời điểm cách đó hơn 100 năm?

Làm sao có thể sưu tập được đầy đủ quyển sách của hai khu vực miền nam - Bắc ấn hành lúc toàn nước kỷ niệm 200 năm ngày sinh Nguyễn Du? làm cho sao rất có thể đọc được cỗ Đại Việt sử ký kết toàn thư bằng loại giấy bổi in năm 1945?

Ôi, cái năm tàn khốc, bi lụy ấy, rộng hai triệu vnd bào chết đói, ngẫu nhiên lòng chùng xuống khi thấy cả đều cọng rơm khô, gầ y đét nằm lẫn giữa những dòng chữ. Rứa sách đọc, dù không tính trời nắng và nóng ấm, ngồi phòng vật dụng lạnh, rộng rãi mà lòng giá buốt buốt.

Sách cũ không chỉ có là sách. Quan sát trang sách, qua kỹ thuật in ấn còn thấy dung mạo xã hội một thời. Các người vẫn còn đó giữ phần đông quyển sách in thời bao cấp. Các loại giấy đen xì, xếp chữ typo, chữ mờ, chữ đậm, đọc hy vọng trợn tròng con mắt.

Nay, bao gồm quyển đang tái bản, giấy white hơn, in rất đẹp hơn cơ mà quyển sách cũ ấy vẫn không quăng quật đi. Gìn giữ chứ. Lưu lại kỷ niệm yên ả của ngày khốn khó. Gìn giữ kỷ niệm của tháng ngày tự làng đh xa tít kế bên xa lộ Đại Hàn, bè cánh sinh viên chúng tôi cọc cạch đánh đấm xe về chợ Thủ Đức, về tp sài gòn mua cho bằng được sách mới phát hành.

Ngày đó, phi vào hiệu sách nản kinh gớm bởi trên quầ y sách gồm có hàng chữ Sách mẫu, không bán, Sách cung cấp theo giấy giới thiệu... Vị thế, có những khi thèm thuồng, nuốt nước bọt bong bóng mà trong cổ họng đắ ng nghét, đứng ngây bạn nhìn dòng bìa sách như mong mỏi thâu gọn cả vào trong trí nhớ. Rồi tiu nghỉu, bế tắc bước ra về.