Văn lớp 10 bài viết số 3

  -  
Viết bài bác tập làm văn số 3 lớp 10 đề 3 - cùng với dạng bài bác này, các em bắt buộc hóa thân vào nhỏ gà chọi với sáng làm cho một câu chuyện, qua đó thể hiện nỗi bi thiết và tâm tư nguyện vọng của bé gà lúc bị bỏ rơi.Để hình dung được phương pháp làm và dứt tốt bài bác viết, những em hãy đọc bài hướng dẫn tiếp sau đây của Đọc tư liệu nhé!
*
Đề bài: “Tôi tên là Oanh Liệt. Cái tên này cậu nhà đặt cho tôi nhờ rất nhiều trận đấu oanh liệt của tớ trên những sới chọi trong làng. Vậy nhưng mà giờ đây, cậu chủ quăng quật rơi tôi để chạy theo những trò nghịch mới...”. Dựa theo đông đảo lời chổ chính giữa sự trên, anh (chị) hãy viết một truyện ngắn theo ngôi nhắc thứ nhất, đề cập về số phận và nỗi niềm của một nhỏ gà chọi bị vứt rơi.------------

Dàn ý viết bài xích văn số 3 lớp 10 đề 3

A. Mở bài:- Tự trình làng về bản thân (đóng vai là một trong những chú kê chọi). Kể mình thương hiệu là gì? Từ nhỏ tuổi đã được cậu chủ bé dại nuôi lớn. Cuộc sống có thể nói rất hạnh phúc…B. Thân bài:- nói lại cuộc sống thường ngày của mình:+ giới thiệu mình là gà chọi.+ Được cậu chủ thiết lập về và quan tâm kĩ lưỡng.+ từng ngày cậu chủ quan tâm rất kĩ, cho tôi ăn uống những những món ngón mà đa số chúng ta bằng trang lứa đều phải ghen ganh với tôi. Có tương đối nhiều khi cậu chủ không ngủ trưa cùng đi đào giun đất cho tôi ăn.+ Đều đặn hai ngày 1 lần cậu chủ lại đến tôi đi rửa mặt hoặc hôm nào trời rét mướt thì cậu lại mang khăn ướt lau đến tôi.

Bạn đang xem: Văn lớp 10 bài viết số 3


+ Sau một thời hạn mình đã có một thân thể cường tráng với bắt cầu xông pha mặt trận cùng cậu chủ.+ Cậu chủ thân mật tôi cho tới mức tải hẳn một cuốn sách dạy cách chăm kê chọi, cậu tuyệt dạy mang lại tôi các cú đấm hiểm trước lúc vào trận chiến.+ Vì đánh bại quá nhiều đối thủ nên mình rất hãnh diện và tỏ ra khinh địch.+ Bị kẻ địch đánh bại sau đó 1 trận đánh.+ Tôi bị thương nặng một mặt chân, tưởng dấu thương nhỏ dại nhưng ai ngờ đâu nó cấp thiết giúp tôi quay trở lại như xưa. Tôi quan yếu đấu đá được với đôi chân bị tật vị trận đấu khinh suất hồi trước.+ Cậu công ty thấy tôi không còn đủ sức mạnh để rất có thể giao chiến như trước, cậu bỏ bê tôi, không chăm sóc tôi như lúc trước nữa+ Đau lòng hơn cậu không tìm kiếm thấy nụ cười ở trò đùa dân gian chọi gà nữa mà đi tìm kiếm tìm vào vật dụng trò chơi ăn hại trên lắp thêm tính. Cứ các lần t lại thấy cậu chủ nhỏ dại đi học tập về là vứt cặp sách tức thì trên giường tiếp đến ngồi ôm máy tính xách tay mải miết đùa điện tử cả ngày. Thành tích học tập của cậu trước đó như tôi được biết thì cũng khá khá, nhưng bây giờ do bị tác động ảnh hưởng mạnh tự trò nghịch tiêu khiển trên máy tính xách tay đã làm cậu chủ nhỏ dại của tôi chểnh mảng việc học tập một phương pháp trầm trọng.
C. Kết bài:- Nỗi niềm trung tâm sự:+ khi bị cậu chủ quên khuấy mình sống một cuộc sống đời thường tẻ nhạt và buồn bã.+ biến đổi một người thân trong gia đình tàn ma dại.+ tuy nhiên tôi ko còn công dụng gì trong mắt cậu chủ nữa, ko được tham gia những trận đấu để triển khai cậu chủ vui.+ nằm phí trong chuồng tôi chỉ mong một điều là cậu chủ sớm phân biệt những câu hỏi lạm dụng các trò chơi trên laptop là không tốt, hi vọng cậu nhà sẽ khắc phục và hạn chế được cùng trở thành một cậu bé ngoan ngoãn chuyên học như ngày xưa.

Văn mẫu mã viết bài xích tập có tác dụng văn số 3 lớp 10 đề 3 - kể về số phận với nỗi niềm của một bé gà chọi bị quăng quật rơi

Bài văn chủng loại 1Tôi thương hiệu là Oanh Liệt. Cái thương hiệu này là vì cậu thành đặt mang lại tôi sau hầu hết trận thắng vẻ vang thường xuyên trên các sới chọi vào làng. Vậy nhưng giờ đây, cậu chủ đã quăng quật rơi tôi để đuổi theo những trò chơi mới.Cứ nghĩ mang lại quá khứ hào hùng là tôi lại vui lên được một chút. đi dạo ấy cậu Thành hãnh diện về tôi gớm lắm! test hỏi có con con gà chọi như thế nào ở làng mạc đông này dám sánh cùng với tôi? mỗi lần cậu nhà thả tôi vào sới, tôi hiên ngang ưỡn ngực, ngước đầu, khoe toàn thân nở nang, săn chắc. Hai cái cựa nhọn hoắt chĩa ngang, bộ móng nhan sắc khiến kẻ địch phải nể sợ. Trận đấu làm sao cũng xong khá nhanh vì chỉ sau vài đòn độc là tôi vẫn hạ gục đối thủ. Tôi ưa thích nghe /tiếng reo hò tán thưởng của tín đồ xem cùng tiếng khen quan tâm của cậu chủ. Sau mỗi trận chiến thắng như thế, tôi lại được cậu nhà nuông chiều, săn sóc. Chính vì như vậy mà tôi tin rằng đời tôi chỉ có nụ cười chứ không có nỗi buồn. Vậy mà lại một sự kiện bất ngờ xảy ra làm biến hóa số phận của tôi.
Vào khoảng đầu tháng sáu, thiên nhiên anh Cu Chắt nhà ở giữa xã chở tự phố thị trấn về mấy chiếc máy chơi game. Ái chà! Của kỳ lạ đây! Chẳng núm mà đám con trẻ trong xã bu đen bu đỏ, rứa chen lách vào xem, mãi cho sâm sẩm tối new giải tán. Vợ anh Cu Chắt bảo từ ngày mai, đứa nào muốn chơi thì phải tất cả tiền.Cậu chủ tôi cũng bị mấy mẫu máy lạ mắt ấy cuốn hút. Ngay sáng hôm sau, cậu dốc ngược dòng ống tre ngày tiết kiệm, rước que khều ra được mấy ngàn bỏ túi rồi rủ các bạn cùng đi. Cố kỉnh rồi sau lần ấy, hễ đàng hoàng là cậu ta lại vươn lên là khỏi nhà, mang lại tụ tập ở nhà anh Cu Chắt để chơi game.Cậu ấy đến tôi nhà hàng siêu thị qua loa và không thể săn sóc tôi kĩ càng như lúc trước nữa. Gồm khỉ cả tuần, cậu chẳng massas rượu nghệ vào thân mình, vào cặp đùi võ sĩ của tôi. Chính vì như vậy mà tôi xuống sắc đẹp hẳn, mồng tái nhợt, nước da cũng không hề đỏ đắn như xưa. Trong cả ngày, tôi bị nhốt trong loại lồng để dưới cội cây mít ở góc cạnh vườn. Sự quần quanh, tội phạm túng khiến tôi bực bội và bi ai chán.Tôi nhớ đa số trận đấu sống động đầy giờ đồng hồ reo hò, cổ vũ. Tôi nhớ phần đa buổi chiều, cậu nhà ẵm tôi trên tay quốc bộ khắp làng. Tôi thèm gần như tiếng trầm trổ, khen ngợi: “Chà! Đẹp thật! khỏe thật!". “Đánh thế new gọi là tấn công chứ! Xứng danh Oanh Liệt!". Rồi đám chúng ta cậu chủ năn nỉ được vuốt ve sầu tôi, một tí thôi cũng niềm phần khởi lắm rổi! Ôi, hầu như ngày ấy sao nhưng mà vui vẻ, hạnh phúc!
Còn tiếng đây, tôi thấm thía nỗi tủi thân của một kẻ bị bỏ rơi. Cậu công ty coi tôi nào có khác gì đám kê trống, gà mái và bầy đàn gà bé tầm thường chỉ biết bươi khu đất tìm nhỏ giun, con dế, nhặt hạt rơi hạt vãi. Chẳng lẽ thời huy hoàng của mình qua thật rồi sao?!Bất giác, tôi lag mình vị tiếng gọi vang lên ngoại trừ cổng: “Thành ơi! ra phía bên ngoài nhà anh Cu Chắt nhé! Mau lên, tớ chờ!”. Rồi giờ đáp: “Ừ! Tớ ra tức thì đây!". Cậu chủ chạy vụt đi. đồng minh vịt nhốt trong mẫu quây bằng lưới làm việc đầu nhà thấp thỏm kêu quàng quạc. Tôi thì thầm trách cậu chủ vô tâm. Cậu gồm biết tôi bi tráng vả giận cậu đến mức nào không?Bài văn mẫu 2Tôi thương hiệu là Oanh liệt. Vâng cái thương hiệu này cậu sẽ đặt cho tôi đúng vào dòng ngày tôi hạ gục kẻ địch để vượt qua làm bá chủ trên sới chọi gà. Ôi loại ngày huy hoàng ấy so với tôi sao mà lại đáng nhớ biết bao. Vậy nhưng giờ đây, quá khứ của mình mãi mãi chỉ nên quá khứ.Tôi có mặt trong một gia đình đông đúc tất cả tới xấp xỉ chục anh em. Bà bầu tôi nhân hậu và chăm chỉ. Bà thường xuyên rong ruổi đi rất nhiều nơi để kiếm về cho bằng hữu chúng tôi đều miếng mồi thơm ngon cùng bổ. Nhờ bà mẹ mà đồng đội chúng tôi đứa như thế nào đứa nấy đông đảo có tầm dáng và sức mạnh khác thường. Từ khi còn rất nhỏ, cửa hàng chúng tôi đã được đoán trước sẽ biến hóa những binh sĩ hùng mạnh.
Thực ra bạn để lại cho đồng đội chúng tôi nhiều tuyệt vời hơn cả lại là cha của tôi. Khi còn trẻ bố tôi hùng tráng cùng oai phong lắm. Nghe nói ba tôi đã có lần qua tay các ông công ty và giành được không ít giải thưởng trên khắp các sới gà. Khi bố tôi sắp đến không thi đấu nữa, bằng hữu chúng tôi cũng được xem ông lên đài vài trận nữa. đa số trận ấy ông đông đảo thắng cả và quả thực ông đã trở thành một tấm gương lớn, phát triển thành niềm kiêu hãnh cho cả gia tộc chúng tôi.Anh em tôi phệ lên tất cả đều đi theo con đường của bố. Ông cũng đó là người dạy bạn bè chúng tôi số đông thế tiến công đầu tiên. Khi nào cũng vậy, đã thành lệ, cứ một bạn bè nào kia trong mái ấm gia đình của tôi sắp đi theo một ông chủ mới thì ba mới truyền cho hồ hết thế đánh tuyệt vời nhất để chiến tranh và nhằm hộ thân. Ngày tôi đi theo nhà mới, cha cũng dạy tôi điều đó.Ông chủ của tôi nghe đâu là 1 trong những người si mê mê con kê chọi lắm. Ông sẽ từng lượn mọi chỗ để chọn gà và tôi cũng chưa hiểu nguyên nhân nào khiến ông nhà lại chọn lựa gia đình của chúng tôi. Tôi cứ suy nghĩ ông nhà tôi già lắm tuy vậy khi chạm chán tôi bắt đầu biết ông còn khôn cùng trẻ và vì chưng thế, tự đấy làm cho thân thiết tôi đổi call ông là cậu chủ.

Xem thêm: Tiểu Sử Ca Sĩ Đông Nhi Quê Ở Đâu, Tiểu Sử Ca Sĩ Đông Nhi


Ngày thứ nhất về nhà mới, cậu chủ rất siêng chút mang đến tôi. Cậu đến tôi sinh sống trong một ngôi nhà rộng rãi và thoáng mát. Tôi suy nghĩ nó thật xứng danh với mẫu vóc dáng và sự oách vệ của tôi. Đúng một tháng sau đó, tôi bước vào một trong những sới chọi bằng lòng lần đầu tiên. Hôm ấy tôi gặp gỡ một cậu choai hung hăng lắm. Cậu ta khổng lồ khỏe cùng lực lưỡng hơn tôi nhưng đa số miếng đòn thì coi ra dở ẹc. Cũng chính vì thế nhưng mà chỉ chưa đầy ba hồ đấu, tôi sẽ hạ gục cậu choai kia.Hôm ấy cậu chủ mừng rỡ và vui miệng lắm. Cậu vẫn bế tôi đi nhằm khoe mẽ mọi với chúng ta bè. Cậu nói cậu tin tôi sẽ là 1 trong con chọi oanh liệt nhất. Nghe các lời nịnh nọt của cậu chủ, tôi tự tôn lắm.Kể từ thời điểm ngày ấy, tuần làm sao tôi cũng vùng vẫy trên những sới chọi khắp đó đây. Cậu nhà quả là fan đi các và biết những nơi thật. Phần nhiều lần cùng cậu nhà đi chu du như thế, tôi sẽ tha hồ nước học được thêm nhiều miếng tiến công khác nhau. Kinh nghiệm tay nghề trận mạc của tôi càng ngày càng thêm dày dạn. Thú thực một trong những lần ra quân ấy, tất cả trận tôi hạ gục kẻ thù rất nhanh nhưng gồm trận tôi cũng suýt nữa thì toi mạng. Dẫu vậy trong toàn bộ những lần như thế, nhờ hầu như miếng đánh gia truyền, ở đầu cuối tôi phần đa đã áp hòn đảo được đối phương.
Trong đời chiến, đang dự từng nào lần, tôi cũng ko nhớ. Nhưng bao gồm hai trận đấu nhưng mà tôi cần thiết nào quên. Trận trước tiên là trận tranh giải quán quân với một anh chọi nổi danh đã từng có lần ẵm loại giải ấy một năm về trước. Nghe đâu, bạn ta call anh là Hùng xám. Với quả thực khi mạnh, cố kỉnh đánh của hắn ta dữ thật. Mỗi lần hắn ta vỗ cánh vung chân là một trong những lần địch thủ phải ám muội mặt mũi, tuy nhiên khi yếu hắn ta lại thủ vắt rất vững vàng vàng. Nghe nói mấy thằng bạn trước trên đây của tôi hầu như bị nó đánh đến tàn phế.Hôm ấy, trời nắng khôn xiết to. Tôi với nó đánh đã mất bốn hồ mà không phân chia thắng bại. Phía 2 bên đều mệt mỏi lử, chỉ còn tinh thần là vẫn vững đá quý thôi. Quý phái hiệp trang bị năm, tôi bị Hùng xám cựa đến toác đầu rã máu. Nhưng nghĩ cho danh dự của phụ thân tôi, tôi đã quyết dùng miếng đánh hiểm cuối cùng. Ấy là miếng tấn công mà ba tôi vẫn dạy trước lúc tôi về bên cậu chủ. Bố tôi dặn kỹ còn nếu như không thực sự rơi vào lúc lâm nguy, tôi không được phép dùng cụ đó. Trái nhiên cầm cố đánh thiệt là hiểm ác. Chỉ việc vung ra nhì cựa, tôi đã mang đi hai con mắt của đối phương. Trận đánh hôm ấy kết thúc, phần win thuộc về tôi tuy thế tôi chẳng mang gì làm vui mắt lắm.
Sau lần ấy, tôi yếu hèn hẳn đi. Hai tháng sau, tôi theo cậu chủ dấn thân một cuộc thách đấu. Nhưng mà lần này tôi bại khôn cùng nhanh vì một tay phương diện mày còn non choẹt. Trận đấu dứt nhanh và cậu công ty thì khôn cùng thất vọng. Sau trận ấy, mang đến một mon sau tôi chẳng thấy cậu chủ suy xét tôi. Tôi nghĩ kiên cố cậu không hề dùng tôi nữa. Giờ đây chắc cậu lại đi kiếm một chú choai khác vậy tôi. Tuy thế không, cậu chủ không đùa gà chọi nữa. Nghe nói cậu có khá nhiều trò chơi mới ham ưng ý hơn cơ. Cậu thường xuyên đi từ vô cùng sớm với về vô cùng muộn. Hi hữu lắm cậu mới rẽ qua vứt vài cụ gạo cho tôi tuy thế lại chẳng thèm ngó ngàng gì.Cuộc sống của tớ cứ vắt trôi đi bi thương tẻ và chán nản. Giờ đây, tôi không lâm trận nữa và cũng chẳng được sống đầy đủ ngày có ý nghĩa sâu sắc như của phụ thân tôi. Tôi vẫn nằm đây và hóng đợi. Tôi mơ về quá khứ và chờ đón về một điều tồi tệ sẽ tới ở tương lai. Ôi mẫu kết cục đến một chiến binh oanh liệt thiệt là bi lụy tẻ. Tôi không trách giận với đâu bao gồm quyền trách giận cậu chủ tôi. Cuộc sống của tôi giành cho chiến trận. Và khi không hề sức mà chiến đấu được nữa thì sự tồn tại của mình cũng đâu có lợi chi. Cùng với tôi lúc này thật là không mong muốn nhưng một vượt khứ oai vệ hùng cũng đủ để tôi cảm xúc tự hào và tự tôn với phụ thân tôi.
Bài văn chủng loại 3Tôi là 1 chú kê chọi nổi tiếng, tôi luôn luôn thắng trong gần như trận đấu cùng được phần nhiều người nghe biết với cái tên Oanh Liệt nhưng mà ông công ty đặt cho tôi. Tôi nói rứa chỉ để kể về loại quá khứ uy phong lẫm liệt của bản thân mình mà cầm quên đi dòng tình cảnh tàn tạ hiện nay – tôi bị ông chủ bỏ rơi. Nhân đây tôi vẫn kể về mẩu truyện của tôi – “Cuộc đời của một nam giới gà oách hùng”.Tôi sống tại một vùng quê quanh năm nghèo đói, đất đai thô cằn, thức ăn cho con tín đồ còn ko đủ, công ty gà chúng tôi lại càng trở ngại hơn. Chính vì thế, không muốn bị đói thì phải biết tranh giành thức ăn uống của nhau. Trong mái ấm gia đình gà của tôi, tôi là út phải dc ba bà mẹ thương yêu, yêu thương như một “hoàng tử” – đây là tôi bắt chiếc theo truyện “Hoàng tử ếch” nhưng tôi đã có lần nghe trên loại rađiô của ông mặt hàng xóm. Số đông lần kiếm được nhiều thức ăn, nhiều phần ba mẹ giành cho tôi, phần còn lại chia mang đến các cả nhà của tôi. Chắc rằng vì thế, vào gia đình, tôi là đứa lớn khoẻ nhất. Được ba người mẹ nuông chiều, tôi sinh tính hống hách, kiêu căng với háo thắng. Mấy cô kê trong vùng chẳng ai yêu thích tôi tuy nhiên tôi khoẻ to gan và tràn trề sức sống. Tuy vậy tôi tất cả thèm để ý đâu, bọn họ thì lúc nào mới phát hiện “vẻ đẹp tiềm ẩn” của mình chứ. Gồm khi tôi cho rằng mình bao gồm nên làm một chuyến hành trình xa để tất cả mọi tín đồ đều biết tôi không.
Vậy là dự tính của tôi sẽ thành sự thật. Sáng hôm ấy, bao gồm một người bầy ông mang lại chỗ cửa hàng chúng tôi để tuyển chọn hầu hết chú con kê khoẻ bạo gan đem lên tp làm kê chọi. Đúng suôn sẻ muốn, tôi nỗ lực đứng tướng làm sao để cho thật đẹp, phô ra sự mạnh khỏe của mình. Với cuối cùng, tôi là một trong những trong 3 chú gà được chọn. Khỏi bắt buộc nói, tôi vui sướng tới cả nào. Thật ra lúc đó, tôi cũng chẳng biết tp là nơi như thế nào, chỉ nghĩ đơn giản dễ dàng đó là chỗ tôi hoàn toàn có thể trình diễn kỹ năng của mình.Sau một chuyến du ngoạn dài, tôi thuộc 2 anh con kê được mang tới một căn nhà, chắc là nhà đất của ông chủ mới. Khu vực đây không y như nhà tôi. Nơi ở này xây bằng tường hẳn hoi, còn chỗ tôi, bạn ta toàn ở nhà lá, nắng nóng thì nóng, mưa thì dột, hầu hết lúc đó gia đình tôi thường vô cùng khổ sở. Tuy nhiên giờ thì vấn đề đó hoàn thành rồi. Tôi được âu yếm rất cẩn thận, được ăn uống ngon, chẳng đề xuất lo nghĩ gì nữa. Không gian mới, thú vui mới đã khiến cho tôi khoảnh khắc quên đi hình hình ảnh gia đình mình.Một thời hạn ngắn sau, ông chủ bắt đầu đưa tôi tới các nơi nhưng mà con tín đồ tụ tập lại rất nhiều – sau này tôi bắt đầu biết điện thoại tư vấn là trường gà, một vài người trong những họ ôm chú gà của chính mình trên tay. Các chú con gà đó trông khoẻ to gan lớn mật và lực lưỡng như tôi vậy. Sáng sủa hôm ấy là ngày trước tiên tôi ra trận, trước khi đi ông chủ dặn tôi từng nào là điều, tôi hiểu hết mà, chỉ cần không đáp trả được. Hôm đó trường con gà rất đông, họ cho xem tôi – lính new đấu với anh con gà đã gồm chiến tích lừng lẫy 3 mon nay. Tôi hơi lo lắng nhưng chưa hẳn là sợ hãi nhé! Đối thủ ghê gớm thật nhưng lại trông tôi gồm kém gì nào. Tôi ngửng cao đầu khoe body săn chắc, dùng rất là mạnh của chính bản thân mình dồn kẻ thù vào đường cùng, ko lối thoát. Trận thứ nhất ra mắt, tôi win oanh liệt. Với “Oanh Liệt” trở thành cái tên nhớ đời của tôi về trận đó bởi vì ông nhà đặt mang lại hoành tráng. Rất nhiều trận sau tôi tiếp tục giành chiến thắng, nổi tiếng khắp giới chọi gà. Qua hầu hết trận chiến thắng liên tiếp, tính kiêu căng, hống hách của tôi ngày một tăng dần. Bất kỳ nhìn thấy một chú con kê nào, tôi hồ hết nhìn cùng với vẻ coi thường thường. Tôi rất tự hào về bản thân mình, từ bỏ hào về sức khỏe của mình. Đó là đều ngày tháng huy hoàng nhất nhưng tôi ko lúc nào quên dc.

Xem thêm: Soạn Bài Thơ Thương Vợ Thuộc Thể Loại Nào Sau Đây ? A Bài Thơ Thương Vợ Được Viết Theo Thể Thơ Nào


Nhưng rồi… tôi cũng già. Đấu là thời điểm tôi không còn nhanh nhẹn với sức khoẻ như ngày trước nữa, tuy vậy tôi vẫn rèn luyện với ông nhà để hành động tiếp. Một bòng sáng nọ, như hay lệ, ông chở tôi cho trường gà. Lần này ông chủ dặn đi dặn lại vô cùng kỹ rằng tôi độc nhất vô nhị định nên thắng trận này. Đối thủ lần này không có thân hình lực lưỡng như tôi, tôi chắc nạp năng lượng sẽ thắng. Lúc vào trận, tôi coi thường hắn, chẳng hầu như tôi không sấn tới mà hơn nữa nhường hắn một bước. Hạ hắn dễ dàng như không ấy mà! mà lại không, hắn tiến công tôi liên tục, hai mẫu cựa và bộ móng sắc của mình giờ chẳng làm dc gì. Nỗ lực đó, tôi đã thua thảm một trận ê chề. Mọi fan xúm vào xỉ vả tôi, những người đặt tiền vào tôi mang lại đá tôi mỗi người một phát. Đáng sợ hơn, ông chủ tức giận bế thốc tôi lên, phóng xe pháo như bay đưa tôi cho một nôi lạ rất ồn ào, mùi nặng nề chịu bao che lấy địa điểm đây.Thật tình cờ, tôi găp lại anh con kê cùng quê, thuộc dc ông chủ của tôi nuôi, nhưng bây chừ anh cũng làm việc đây giống như tôi. Công ty chúng tôi nhìn nhau, Bất Bại và Oanh Liệt nhưng lại chẳng còn vì vậy nữa. Shop chúng tôi chỉ biết lưu giữ về thừa khứ hào hùng ngày trước, buồn bã khi xuất phát từ 1 chàng kê khoẻ to gan thành kẻ thân tàn ma dại. Tôi cứ cho rằng mình vẫn nằm đây chờ ông chủ đến đón, nhưng, anh Bất Bại bị một người bầy ông bắt đi, tôi chỉ nghe anh thét lên một giờ rồi lặng bặt. Tôi bước đầu thấy sợ hãi rồi, tôi đang nằm đây và chờ đón một điều tồi tệ vẫn xảy cho với tôi như anh Bất Bại vậy.