Văn lớp 8 người ấy sống mãi trong lòng tôi

  -  

Top 5 bài văn hay với xúc rượu cồn nhất chủ thể “Người ấy sống mãi trong tâm địa tôi”

Bài số 1: Mẹ luôn luôn mãi vào trái tim tôi

“Chắc hẳn vào trái tim mỗi người luôn có hình ảnh người nhưng ta yêu quý nhất: bạn đó hoàn toàn có thể là ông là bà, tín đồ đó hoàn toàn có thể là phụ thân là cả nhà em, những người dân thân yêu thương của ta, tuy thế đó cũng rất có thể là hình ảnh bạn bè thầy cô giáo. Bạn mà tôi yêu thích gắn bó đó đó là mẹ tôi.

Bạn đang xem: Văn lớp 8 người ấy sống mãi trong lòng tôi

Từ thuở bé dại đến giờ, mẹ là tín đồ gắn bó tuyệt nhất với tôi. Vì bố tôi thường đi công tác làm việc xa nên bà bầu là người thân cận và cũng là bạn hiểu tôi nhất. Mẹ ở chúng tôi bù đắp đa số gì mà tía không thể đến tôi. Vị vậy nhưng tôi vô cùng yêu yêu mến kính trọng mẹ. Tôi biết người mẹ đã phải vất vả đế nuôi tôi ăn học. Bàn tay chị em đã chai sạn lại vì thao tác làm việc vất vả từ sáng sủa tới chiều, nhưng đôi tay đó vẫn không thiếu tính sự ấm áp. Lúc áp tay mẹ vào má, tôi bỗng nhiên như được tiếp thêm sức khỏe để vượt qua trở ngại trên tuyến phố tiến cho tới tương lai. Lúc áp tay bà mẹ vào má, đa số nỗi bi đát trong tôi đột tan biến, bù lại là 1 trong những sự an toàn mà tôi chỉ có thể tìm thấy ở fan mẹ yêu quý của tôi. Rất có thể bàn tay của chị em không được trắng trẻo, được nuột như bàn tay của những bà bà mẹ khác, nhưng so với tôi bàn tay đó của người mẹ là đẹp nhất, là ấm cúng nhất bên trên đời này. Chắc hẳn tôi sẽ không thể kiếm tìm được đôi bàn tay nào như thể như đôi tay của bà mẹ – đôi bàn tay của tuổi thơ tôi.

Điều mà lại tôi thấy ham mê thứ nhị của mẹ chính là mái tóc của bà mẹ – mái tóc thơm mùi bồ kết. Tôi rất thích ngắm người mẹ gội đầu. Tôi cảm giác vui sướng khi nhìn rất nhiều gáo nước được bàn tay mẹ dội xuống đầu. Thỉnh phảng phất bất chợt bắt gặp một gai tóc tệ bạc của mẹ, tôi lại thấy lòng trĩu xuống và bỗng thấy thương mẹ quá. Khi nào rảnh rỗi, tôi lại nhổ tóc sâu đến mẹ. Lúc đó bà bầu hỏi tôi về chuyện học hành hay chuyện bạn bè. Tôi kể cho chị em nghe điểm 10 môn Toán hay điểm 8 môn Văn, hoặc nhắc cho mẹ nghe chuyện vào lớp, vào trường. Chị em không khen tôi các về điểm cao như một số trong những bà mẹ khác nhưng mà chỉ cổ vũ tôi cùng bảo tôi cần cô cố gắng hơn nữa. Đó chính là những tiếng phút thật bình yên, thiệt hạnh phúc, là phần đông giờ phút cơ mà tôi nhớ nhất, mà lại tôi vẫn không bao giờ quên. Tôi hiểu được tôi sẽ không còn thể kiếm tìm được nơi nào thanh bình, ở đâu làm cho trung ương hồn tôi được nhẹ nhõm rộng khi tôi ở bên mẹ. Cùng tôi băn khoăn nếu như ông trời ko sinh ra những người dân mẹ thì tôi đang tìm những lời yên ủi tôi lúc tôi bi đát ở đâu, tôi đang tìm hầu như lời cồn viên, khích lệ tôi tiến bước ở nơi đâu. Tôi thầm cảm ơn ông trời đã tặng kèm tôi người chị em tuyệt vời, tôi thầm cảm ơn ông trời vẫn ban cho mọi đứa trẻ con thơ ngây những bà bầu – món quà hoàn hảo nhất trên trần thế này.

Xem thêm: Soạn Tìm Hiểu Các Yếu Tố Tự Sự Và Miêu Tả Trong Văn Nghị Luận Ngắn Nhất

Nhưng bà bầu tôi cũng là tín đồ rất nghiêm khắc. Lúc tôi mắc lỗi, bà mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt giận dữ xen lẫn một chút ít nỗi buồn. Thời gian đó, quan sát vào mắt mẹ, tôi thấy thật ăn năn vì đã tạo cho mẹ buồn. Nhưng y hệt như ba, bà bầu cũng không đánh, không mắng tôi nặng trĩu lời nhưng mà chỉ nhẹ nhàng giải đáp tôi. Nhưng có lần vị quá khó tính mà chị em đã cầm cố roi đánh tôi vài cái. Khi ấy tôi cảm giác giận bà bầu và nghĩ về rằng dĩ nhiên mẹ không hề thương tôi nữa. Tôi về chống khóc rấm rứt, nhưng chưa phải vì giận người mẹ mà do buồn, vày mẹ không hề hiền, không thể thương tôi nữa. Đó thật là 1 trong những ý nghĩ trẻ em phải không các bạn? buổi tối hôm đó, khi vẫn ngủ tôi bỗng dưng cảm thấy dường như có nhiều người đang vào phòng. Tôi khẽ mở mắt, thì ra đó đó là mẹ. Người mẹ nhẹ nhàng bước vào, khẽ đắp lại chăn đến tôi. Bỗng nhiên tôi thấy giọt nước rơi trên má. Thế ra là bà bầu đang khóc, chắc hẳn rằng là người mẹ không biết tôi đang tỉnh dậy rồi. Tôi bỗng nhận thấy rằng, mẹ vẫn tồn tại rất mếm mộ tôi. Tôi biết bà mẹ đánh tôi chỉ vì chưng thương tôi, chỉ vì muốn tôi xuất sắc hơn. Vậy mà lý do tôi lại không hiểu nhiều được điều đó, lý do tôi lại không cảm thấy được tình cảm vô bờ bên của mẹ dành cho tôi. Tôi rất muốn ngồi dậy ôm bà mẹ và nói lời xin lỗi với người mẹ nhưng tôi không đủ can đảm và tôi chỉ biết ở đó, nghe tiếng chị em bước thoát ra khỏi phòng và tôi thốt nhiên thấy cay cay chỗ sống mũi. Cùng tôi biết hoàn toàn có thể suốt đời, tôi sẽ không thể như thế nào trả hết những gì mà mẹ đã cho tôi, những gì mà mẹ đã hi sinh do tôi. Bây giờ tôi chỉ có thế nỗ lực học thiệt giỏi, biến hóa “con ngoan trò giỏi” để đền đáp công ơn của bà mẹ và để luôn nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên khuôn khía cạnh của mẹ. Chị em sẽ vẫn là một chỗ dựa vững chắc nhất trong cuộc sống tôi, là chỗ tôi rất có thể tìm thây sự thanh bình, êm ả.

Đối cùng với tôi, bà bầu là người đặc biệt nhất, là fan tôi thương mến nhất cùng là người đẹp tuyệt vời nhất trong lòng tôi. Tôi sẽ nỗ lực học giỏi, làm cho điều giỏi để mẹ vui miệng và để người mẹ không khi nào phải bi thiết vì tôi. “Mẹ ơi! bé yêu mẹ vô cùng” – kia là lời nói mà tôi rất hy vọng nói với chị em và chắc hẳn rằng rằng sẽ có những lúc tôi nói câu kia với người mẹ từ sâu thẳm trái tim tôi.”

Bài số 2: gần như kỉ niệm đẹp thuộc ông ngoại

Hẳn trong tất cả chúng ta, ai cũng giữ mang lại mình phần đông hình hình ảnh những kỉ niệm đẹp nhất của một fan nào đó trong sâu thẳm trái tim. Và tôi cũng vậy, dành tất cả trái tim mình, tôi tự khắc sâu hình ảnh đáng kính bạn mà tôi yêu thương thương nhất trong đại mái ấm gia đình thân yêu của tớ – ông ngoại.

Xem thêm: Bài 2 Trang 51 Sgk Tiếng Anh 8 Mới, Unit 5 Lớp 8: Write

Ngoại tôi giờ đã đi thật xa, những sâu thẳm vào trái tim tôi, hình ảnh ông không lúc nào phai nhạt. Một người lũ ông đẹp lão cùng với vóc dáng thuôn và đôi mắt sâu, cái cửa sổ tâm hồn đượm bi hùng nhưng tràn trề sức sống. Đằng sau đôi mắt đó là bao nỗi nhọc nhằn, lo toan mà phần đông vết nhăn chứng minh đã hằn sâu mặt khóe mắt. Nhìn vào khuôn mặt với làn da ngăm ngăm của ông, chắc rằng điều nổi bật nhất đó là đôi môi rộng và hàm răng trắng mọi tuy tuổi vẫn cao. Bởi chính song môi này ông đã dành cho lũ cháu trẻ shop chúng tôi những nụ hôn ấm áp, và cũng chính do bàn tay chai sận, khô ráp này đã có lần nhiều đêm vỗ về mang lại tôi ngủ, những đêm nhọc nhằn âu yếm tôi khi nhỏ mà không tồn tại ba bà mẹ bên cạnh. Nước ngoài tôi vóc dáng không tốt lớn, vạm vỡ như những người bọn ông khác do bao lo toan, vất vả không còn làm ông tôi còn cường tráng như thời còn trai trẻ. Mặc dù đã già nhưng ngoại tôi không có thậm chí đến một tua tóc tệ bạc nào, làn tóc cứ đen như thế mãi. Ngoại giản dị lắm, một dở cơm đạm tệ bạc với vài bố món, cũng chỉ diện bộ áo quần kaki màu sắc xám đã cũ và có từ lâu và vẫn đôi dép quai hậu màu black mà bà nước ngoài tôi đang kể rằng nó sẽ theo ông từ bỏ thời còn phòng chiến.